XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341250

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1250 lượt.

an công nho nhỏ phòng cô. Hàng cây phượng ven đường cành lá um tùm, như muốn chui sâu vào trong ban công.
Muộn quá rồi, cả con phố thỉnh thoảng có những chiếc xe vội vã phóng qua còn lại chẳng có gì. Đèn đường lẩn khuất giữa những tán lá xanh nặng trĩu, le lói chút sắc vàng. Còn căn nhà nơi cô đang ở đã tắt hết đèn điện từ lâu, mỗi một ô cửa đều thăm thẳm một màu đen kịt.
Cô ngủ rồi sao? Đã quen với nét đặc sắc về đêm, hóa ra trong thành phố này có nhiều người khác hoàn toàn với cuộc sống của anh đến thế. Đã tới dưới nhà, lúc này Bùi Gia Tề lại giống như cậu trai mười bảy với tình yêu chớm nở, thực sự chẳng biết phải làm gì tiếp theo.
Mui xe vẫn mở, bên tai đột nhiên có tiếng động cơ ầm ầm, rồi một chiếc xe màu đen từ phía sau cây vòng ra, tốc độ rất nhanh, đèn vẫn chưa kịp mở, sượt qua thân xe anh rồi bay mất, một giây kinh hoàng nghẹt thở.
Cơ thể anh phản ứng nhanh hơn người thường rất nhiều, lúc này chỉ kịp ngoái đầu liếc nhìn. Chiếc xe đó lái quá nhanh, lại đang trong bóng tối, chỉ kịp lướt nhìn một bên khuôn mặt, đối phương đã bay mất vào không khí.
Anh xuống xem xe có bị xước chỗ nào không, thì phía sau có tiếng bước chân hoảng loạn, lấy làm lạ, anh đứng bên cạnh xe ngoái đầu sang nhìn, người đó là Lăng Tiểu Manh.
Lăng Tiểu Manh chạy tới, dáng vẻ có phần kỳ quái, tới bên hè liền dừng lại, tay chống vào đầu gối, sắc mặt nhợt nhạt, miệng thở hổn hển, tiếng thở vọng đi thật xa trong đêm.
Vừa trông thấy cô, Bùi Gia Tề có phần kinh ngạc, sự kinh ngạc này khiến anh quên mất mỗi lần cô đều xuất hiện đầy bất ngờ, đi thẳng tới chào một tiếng: “Đồng chí Tiểu Manh, không phải lần nào cô cũng có thiên lý nhãn thuận phong nhĩ chứ?”.
Nghe thấy giọng nói, cô sợ chết khiếp, ngẩn đầu lên nhìn, hai mắt mở to, nhìn rõ là anh mới hết hoảng sợ.
Bùi Gia Tề vốn định cười, cười cô nhát gan như chuột, đã thế, sao nửa đêm lại chạy ra đây? Nhưng thay vào đó là ánh mắt xa lạ, xuyên qua cơ thể anh, im lìm mà xa xăm.
Chau mày lại, Bùi Gia Tề lại tiến về phía trước một bước, cuổỉ cùng cũng thấy được gương mặt thảm hại của cô.
Thấy rõ đôi môi và cặp mắt đỏ hoe, còn cả vết thương trên đầu gối, anh nhiều lắm cũng chỉ mới đi được có một giờ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến cô ra nông nỗi này?
“Em sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?” Bùi Gia Tề cúi đầu kiểm tra đầu gối cô. Cô không nói gì, hai tay nắm chặt, từ từ ngồi xuống ven đường, cúi đầu nức nở.
Tiếng khóc rất khẽ như thế vỡ vụn ra, còn có tiếng nói mơ hồ xen lẫn trong đó, “Anh đi đi, đừng nhìn tôi”.
Ánh trăng rải khắp trên mặt đất tựa như làn nước, cô cũng giống như làn nước, tựa hồ trong chớp mắt có thể tan vào dải sáng ấy, chẳng thể nắm bắt được.
Anh không dời bước chân, cúi người nhìn kỹ. Gương mặt cô vùi sâu giữa hai khuỷu tay, chỉ lộ ra vầng trán trắng ngần, hệt như một chú đà điểu.
Anh thở dài rồi cũng ngồi xuống bên cạnh cô, nghe tiếng khóc thút thít không ngừng vang lên, kiên nhẫn ngồi ngắm những đám mây thay đổi hình dáng dưới ánh trăng.
“Xin anh đi đi.” Lăng Tiểu Manh không ngẩng đầu, giọng nói rất khẽ chỉ có thể ghé sát mới đoán được.
Anh lấy vai huých nhẹ vào cô, “Cô muốn khóc đến mấy giờ? Chẳng phải ngày mai tòa báo sẽ tới chụp hình sao? Cô muốn bên cạnh chỗ đồ gia dụng của cô xuất hiện thêm một cái đầu heo sao?”.
Tiếng khóc đột nhiên ngừng lại, chú đà điểu nhỏ cuối cùng cũng hé lộ một nửa bên mặt. Vẻ mặt kinh hoàng, chẳng biết là vì anh bị nói chỗ nào, chụp hình hay đầu heo? Anh hiếu kỳ.
Nghĩ vậy anh không nhịn được nhoẻn miệng cười, rồi tiếp tục cười dọa cô, “Còn nhìn à, nhìn nữa tôi hôn cho bây giờ”.
Ai chẳng có quá khứ? Quá khứ chỉ là quá khứ, còn anh quan tâm tới tương lai.






Cái ôm của ánh trăng
Con người là loài động vật đáng thương, chẳng có lúc nào là không muốn được ôm và hôn. Tuy những thứ đó không là mãi mãi, vậy cô sẽ lùi lại để có được lần khác, lấy chiếc ghế này để thỏa mãn bản thân.
Đường cong hoàn mỹ, chất liệu bằng da, tuy không có hơi ấm, nhưng ngồi thật lâu, hơi ấm của mình cũng khiến nó dần ấm lên. Nhắm mắt vào là có thể tưởng tượng, tưởng tượng mình vẫn đứng dưới ánh trăng tối hôm đó, bàn tay được kéo lại, cơ thể chìm trong vòng tay anh, ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên cao, đâu đó điểm xuyết màu ghi nhạt, càng trở nên trắng trong.

Ngày hôm sau, Lăng Tiểu Manh tỉnh dậy trong tiếng ve, căn phòng nhỏ tràn ngập ánh nắng, cửa sổ là những tán phượng, rợp một màu xanh đậm.
“Sao vậy, sao vậy?”, Tô Ngưng lo lắng.
“Có thể đổi sang ngày khác không?” Lăng Tiểu Manh giọng nói vốn rụt rè giờ trở nên cực kỳ thảm thiết…Đầu heo, Bùi Gia Tề nói không sai, cô nhìn thấy trong gương cái đầu heo!
Tô Ngưng vừa nhìn thấy Lăng Tiểu Manh đã hít sâu một hơi, không thể tin nổi nhìn kỹ một lượt từ đầu đến chân, rít lên, “Tối hôm qua cô làm cái quái gì vậy?”.
Lăng Tiểu Manh xấu hổ muốn chết, cố kìm để không lấy tay bưng mặt, “Đâu có đâu, có làm gì đâu, là do không ngủ được”.
“Không ngủ được?”, suýt chút nữa Tô Ng