Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341253
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1253 lượt.
t trong ngành, lúc này đã nghe xong một tràng về yêu cầu của Tô Ngưng, đi tới vỗ vỗ lên gương mặt Lăng Tiểu Manh.
Vừa dập điện thoại, Lăng Tiểu Manh chưa kịp chuẩn bị sợ điếng người, bên tai nghe thấy giọng nói hùng hồn của người tạo hình, “Không thành vấn đề, cứ để đấy tôi.”
Trông thấy Lăng Tiểu Manh đáng thương bị kéo đi, Tô Ngưng thở dài rồi tiếp tục bận rộn. Triển lãm còn một tuần nữa là khai mạc, lúc này mọi việc đang bộn bề ngổn ngang, vừa bận rộn vừa phải nghĩ xem rốt cuộc tối qua Lăng Tiểu Manh và Bùi Gia Tề đã xảy ra chuyện gì. Cô coi Tiểu Manh như bạn mình, nếu vì cô mà Tiểu Manh xảy ra chuyện gì, chắc cô đập đầu vào tường mất.
Nhà tạo hình tốt nhất trong giới quả nhiên có năng lực biến thứ khủng khiếp nhất trở nên kỳ diệu, cuối cùng thì khi Lăng Tiểu Manh xuất hiện trước mặt mọi người, ai ai cũng kinh ngạc, trầm trồ, hòn đá to nặng trong lòng Tô Ngưng rơi xuống, quên luôn dáng vẻ cuống quýt của mình khi nãy, thu dọn đồ đạc liền cười hì hì kéo cô ra ngoài.
Phải thay một chiếc áo lệch vai khá nghệ thuật, một vai lộ ra ngoài, khiến Lăng Tiểu Manh không quen chút nào, vừa đi vừa kéo, miệng còn cầu xin, “Có thể thay bộ khác được không? Tôi không quen”.
Người tạo hình còn đang đắc ý đón nhận ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, nghe thấy vậy lập tức nhìn lại, Lăng Tiểu Manh nuốt nước bọt rồi cúi đầu không dám mở miệng.
Một đoàn người ầm ĩ náo nhiệt đi đến phòng chế tác, lễ tân trong cửa hàng đã quen với Tô Ngưng và Tiểu Manh, mỉm cười rồi chỉ lên gác, “Bùi tiên sinh đã đến từ lâu, đang đợi ở trên kia đấy ạ”.
Tô Ngưng hừ một tiếng, Lăng Tiểu Manh lấy làm lạ nhìn cô, định hỏi làm sao vậy, nhưng bên tai có tiếng rì rầm to nhỏ, cô bị đẩy lên gác liền nhìn thấy Bùi Giạ Tề và ông Lý.
Đồ gia dụng đã được chuyển đến từ lâu, tất cả thiết kế lần này của cô đều được sử dụng kỹ thuật nén ép, nên đường nét trơn láng, không hề sử dụng đến một chiếc đinh ốc, bề mặt được đánh bóng bằng tay, màu sơn bóng loáng, không có màu lót, những vân gỗ nguyên bản tán đều dưới ánh nắng, cho ta cảm giác khoan khoái dễ chịu.
Bùi Gia Tề cùng ông Lý đang đứng trước cửa sổ, thấy cầu thang có tiếng động hai người ngoái đầu lại nhìn, ông Lý nhìn Lăng Tiểu Manh rồi vỗ lên vai anh, giọng vang dội, “Có phúc nhá, tên tiểu tử này”.
Không ngờ Lăng Tiểu Manh mới chỉ trang điểm qua loa mà đã long lanh đến thế, Bùi Gia Tề sững người mất một giây, rồi đưa mắt nhìn đám người phía dưới, nhướng mày cười.
Tất cả đều rất chuyên nghiệp, đèn chiếu đã đâu đấy, Tô Ngưng vốn định hỏi cho rõ, nhưng thấy Lăng Tiểu Manh nhìn Bùi Gia Tề với thái độ bình thường, vẻ mặt Bùi Gia Tề lại không có gì khác thường, chẳng lẽ cô đã lẫm rồi sao?
Chần chừ một lúc, rồi Tô Ngưng lại bận chạy tới chạy lui để điều hành, nhiều việc không kể hết, công việc đúng là quan trọng nhất.
Không quen khi mọi người đổ dồn ánh mắt, nhưng bước tới những đồ gia dụng do chính mình thiết kế, ngón tay khẽ chạm lên bề mặt được làm bằng gỗ láng bóng, cuối cùng Lăng Tiểu Manh cũng bình tĩnh lại phần nào.
Bên tai có tiếng Bùi Gia Tề, “Đặc sắc lắm, đặc biệt là ở chỗ này, làm sao em có thể nghĩ ra được?”.
Ngón tay anh thật dài, đặt lên thành một ghế, chiếc ghế tựa đó hai bên khum lại, cong cong đẹp mắt, ngồi vào mà có cảm giác như đang được nằm trong vòng tay người khác.
Lăng Tiểu Manh khẽ cười, “Tự nhiên nghĩ ra, tôi nghĩ mấy cô gái độc thân chắc sẽ thích lắm”.
Tiếng người chụp hình hô lên, “Bùi tiên sinh tránh ra chút ạ, Tiểu Manh, ngồi xuống để thử ánh sáng”.
Lãng Tiểu Manh ngoan ngoãn ngồi xuống, tất cả đồ gia dụng đều được làm bằng gỗ thô, duy chỉ có chiếc ghế này bằng da, nếu nhìn kỹ sẽ thấy bên trên có một lớp vải bằng vân gọn trong suốt, phản chiếu ánh sáng muôn màu, khiến ta liên tưởng tới ánh trăng trong đêm tĩnh lặng.
Chiếc ghế này được cô thiết kế cuối cùng, đặt chính giữa trông lại càng nổi bật, một cảm giác hài hòa đến kỳ lạ thoáng nhìn cũng có thể thấy được.
Ánh đèn nhấp nháy không ngừng, chiếc ghế là một đoàng cong hoàn chỉnh, cô ngồi xuống mà thu mình vào trong, chiếc ghế tựa cong cong, tựa như đang ôm cô vào lòng.
Con người là loài động vật đáng thương, chẳng có lúc nào là không muốn được ôm và hôn. Tuy những thứ đó không là mãi mãi, vậy cô sẽ lùi lại để có được lần khác, lây chiếc ghế này để thỏa mãn bản thân.
Đường cong hoàn mỹ, chất liệu bằng da, tuy không có hơi ấm, nhưng ngồi thật lâu, hơi ấm của mình cũng khiến nó dần ấm lên. Nhắm mắt vào là có thể tưởng tượng, tưởng tượng mình vẫn đứng dưới ánh trăng hôm ấy, bàn tay được kéo lại, cơ thể chìm trong vòng tay anh, ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên cao, đâu đó điểm xuyết màu ghi nhạt, càng trở nên trắng trong.
Cũng chẳng sao đây là vòng tay cô trao cho chính mình, mãi mãi không sợ mất đi.
Quên hết tất cả, Lăng Tiểu Manh nhắm mắt rồi mỉm cười, sâu trong cổ họng có một cảm giác lạ kỳ, lúc nuốt nước bọt thấy khó khăn và đau rát, nhưng cô chọn cách lờ đi, ít nhất thì bây giờ cô đã không còn sợ nữa.
Chiếc ghế trắng như màu trăng, thấp thoáng đường vân, giống như một v