Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341254
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1254 lượt.
ưng lại rít lên, nghĩ một lúc rồi không thèm nhìn cô hỏi, vớ lấy điện thoại trên bàn đùng đùng bước ra ngoài.
Anh được lắm Bùi Gia Tề, uổng công tôi toàn tâm toàn ý giúp anh, đem một cơ hội tốt như thế trao vào tay anh, anh được lắm, chỉ trong một đêm đi biến Lăng Tiểu Manh không khác gì cái đầu heo!
Đi ra tận ngoài cổng cô mới nhấc điện thoại, ngón tay bấm rất mạnh, dường như bàn phím phát ra tiếng hét thảm thiết “Bùi Gia Tề! Tối qua anh đã làm gì Tiểu Manh?”, điện thoại vừa thông cô đã hét lên.
“Cô ấy đã tới tòa soạn rồi? Giờ biết làm thế nào? Mắt còn sưng lắm phải không? Đầu gối đã đỡ tí nào chưa?”, bên kia không thèm trả lời mà hỏi một chuỗi các câu hỏi liên hoàn, giọng nói vẫn như có tiếng cười.
Quả nhiên là anh ta! Tô Ngưng nộ khí xung thiên, “Có thật là anh làm không? Thật quá đáng!”.
Tôi đang trên đường, đợi chút nữa tới phòng chế tác. Chẳng phải hai người đi chụp hình sao? Tới rồi hẵng nói.”
Tên đàn ông này… Không thể nói nổi, Tô Ngưng bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.
Cuộc nói chuyện kết thúc, Bùi Gia Tề hơi chau mày, nghe giọng điệu Tô Ngưng có vẻ rất nghiêm trọng, nhưng tối qua khi anh rời đi Lăng Tiểu Manh vẫn ổn mà.
Thực tế, tối qua sau khi Lăng Tiểu Manh ngừng khóc, anh không bỏ về ngay, mà còn bắt cô tới tiệm thuốc để xử lý vết thương.
Lúc đầu cô kháng cự quyết liệt, chẳng muốn nhấc chân, sau anh ép mãi, cô sợ quá lùi lại một bước, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất, anh liền cười phá lên.
Lăng Tiểu Manh sống ngay trung tâm thành phố, góc có tiệm thuốc sáng đèn suốt hai mươi tư giờ, trong đêm tĩnh lặng chỉ hé đúng một ô cửa nhỏ, bên trong có một cô lớn tuổi mặc áo blu, thấy hai người họ thì cười tươi rói “Mua gì cháu?”.
Nhìn chàng trai đứng bên, Lăng Tiểu Manh quyết định tranh nói trước, “Cháu muốn một túi băng Ugo”.
Bùi Gia Tề lắc đầu, “Chắc là không được”.
Cô bán hàng nhìn hai người họ rồi nói, “Để cô xem cho nào”.
Tránh không được, Lăng Tiểu Manh đành kéo váy lên một chút, để lộ đầu gối của mình.
“Hả…” Cô bán hàng hít một hơi dài, “Vết thương lớn như thế này, chỉ bằng cứu thương thôi không được, phải lấy cồn khử trùng cái đã”.
Cồn? Lăng Tiểu Manh trợn mắt lặng người, mất tự chủ, cô bị Bùi Gia Tề ấn xuống một chiếc ghế không biết anh biến ra từ đâu.
Đêm dài lê thê cô đơn hiu quạnh, chẳng mấy khi có một đôi khách trông vui vui lạ mắt, bà chủ rất nhiệt tình, cầm chai cồn và bông băng đi ra, vừa làm vừa an ủi, “Không rửa sạch sẽ nhiễm trùng đấy, cháu cố chịu một chút rồi sẽ hết thôi”.
Cái gì mà chịu một chút rồi sẽ hết? Lúc cồn rót vào vết thương nóng như thiêu như đốt, Lăng Tiểu Manh nghiến răng thật chặt, môi trăng bợt.
Bùi Gia Tề đứng bên cạnh nhìn, nói với cô bán hàng, “Nhẹ tay chút cô”.
Cô cười, “Lần sau phải cẩn thận nhé, thấy chồng cháu ghê chưa kìa.”
“Anh ấy không phải chồng cháu…”, đau chết rồi mà vẫn phải giải thích, Lăng Tiểu Manh lẩm bẩm.
Giờ thanh niên chưa kết hôn nhưng sống cùng vói nhau khá nhiều, cô bán hàng như hiểu ra, “Bạn trai hả, được được, để cô đi lấy băng gạc”.
Định thanh minh thêm lần nữa thì cô bán hàng đã quay người vào trong, trước mắt Tiểu Manh không có người để giải thích, vừa hay đúng lúc Bùi Gia Tề đang cúi xuống, có phần ngại ngùng, miệng cô đang mở đành khép lại.
Thái độ của anh rất tự nhiên, nhìn kỹ hai đầu gối thảm thương của cô rồi nói, “Đã biết đau chưa, lần sau nhớ cẩn thận chút”.
Một miếng gạc lớn hình vuông, vừa dán xong đâu đấy, Lăng Tiểu Manh thoáng nhìn liền thở dài, từ nhỏ khả năng đi thăng bằng của cô rất tốt, cô cũng không phải đứa trẻ hiếu động thích chạy nhảy, thế nên chưa bao giờ bị thương ở chỗ kinh điển này, cuộc đời quả lắm bất ngờ.
Ánh mắt trốn tránh vết thương của mình khiến anh thấy thật thú vị, sau khi tiễn cô lên gác Bùi Gia Tề không nhịn được mỉm cười.
Lúc ấy mọi thứ còn khá ổn, chẳng lẽ sau đó Lăng Tiểu Manh lại biến mình ra nông nỗi này? Nghĩ một lúc anh lại nhấc điện thoại, đầu dây bên kia không có người nghe, mãi sau mới nghe thấy tiếng cô vọng lại.
“Tiểu Manh, các cô mấy giờ mới tới?” Vốn định hỏi đầu gối thế nào, nhưng chỉ một giây sau, anh đã thốt ra một câu hỏi chẳng hề liên quan.
“Ừm… Tôi cũng không biết.” Lăng Tiểu Manh đang ngồi trên chiếc ghế cao, trước mặt là người hóa trang, nhìn Tô Ngưng đang điên tiết tóm lấy người hóa trang có hàng ria nhỏ thao thao bất tuyệt. Ý định bỏ chạy càng lúc càng mãnh liệt, đáng tiếc Tô Ngưng nói được vài câu liền quay đầu lại nhìn, áp lực nặng nề, gót chân cô chuyển hướng mấy lần rồi chẳng dám đành đứng lại.
“Cô đang ở đâu?”
“Tòa soạn, Tô Ngưng nói phải tạo hình xong mới đi.” Bùi Gia Tề đã chứng kiến toàn bộ cảnh thê thảm của cô tối qua, nghe thấy giọng anh cô có phần ngại ngùng, nhưng đầu dây bên kia giọng khá thoải mái, hỏi đáp chuyện trò, dần dần cũng khiến cô thả lỏng, nhẹ nhàng trình bày tình trạng của mình.
“Tạo hình?” Anh cười, “Đồng chí Tiểu Manh, tôi đang rất mong chờ đó”.
Tạo hình đầu heo mà cũng mong chờ, Lăng Tiểu Mang đau khổ.
China Visual mời tới chuyên viên trang điểm tốt nhấ