Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.
ổng Dung nhượng lê1 trưởng thành như tôi, tất nhiên sẽ không có chuyện xấu xa là ăn một mình mà phải là anh một miếng em một miếng, trong chốc lát sẽ kiss gián tiếp mấy chục lần nhằm tỏ rõ "bản sắc anh hùng".
Nhằm thể hiện cái gọi là ý nghĩa thực sự của "bản sắc anh hùng", tôi nghiêm túc đưa ra yêu cầu mạnh hơn, nhanh hơn, cao hơn với chính mình và cả đối phương.
Chẳng hạn như sau khi Trương Thần uống xong một ngụm, trên khóe miệng khó tránh khỏi việc lưu lại vết trăng trắng, tôi sẽ nhanh như chớp kiễng chân lên, dùng lưỡi thay giấy ăn dọn dẹp sạch bong. Sau đó, tôi sẽ chống nạnh cười lớn nhìn hai tai anh đỏ tía lên. Giữa ánh mắt của những người xung quanh, anh sẽ kéo tôi đứng trước mình, bảo vệ tôi chen lên chiếc xe buýt nhét đầy người đang chầm chậm đến.
1 Khổng Dung nhượng lê: Đây là câu chuyện cổ Trung Hoa, nói về đức tính khiêm tốn, nhường nhịn.
Vào giờ cao điểm, chiếc xe buýt là nơi tốt nhất để thể hiện quan hệ thân mật giữa người với người. Sự chật chội, này chỉ có thể dùng hình ảnh đội quân tinh trùng tiến vào noãn tử mới có thể miễn cưỡng so sánh nổi...
Tuy nhiên, có Trương Thần đứng ở phía sau dùng hai cánh tay và thân thể tạo nên một không gian nhỏ tương đối độc lập nên tôi không phải lo xảy ra thảm cảnh bị người khác chen đến mang thai nữa. Nhưng, lại nhưng, nếu người khác là anh thì thảm kịch có khi lại trở thành vở kịch có hậu...
Người con gái đang yêu đúng là "dâm đãng vô cùng". Tôi phải che mặt lại, xấu hổ quá!
Đến công ty, theo thói quen, Trương Thần rót cho mình một ly nước trắng rồi nhân tiện pha cho tôi ly trà sữa, sau đó bắt đầu làm việc. Đến giờ ăn trưa, hai chúng tôi đi riêng hoặc đi cùng vài người đồng nghiệp. Trong giờ làm việc, hoặc là anh đi ra ngoài nói với tôi vài câu, hoặc là tôi đi vào trong tìm anh lấy đồ ăn, hoặc tất cả mọi người cùng nhau nói cười một lúc. Sau khi tan làm, tôi và anh sẽ đồng hành đi về một hướng.
Tóm lại, trong công ty, tất cả vẫn như trước đây, không có ai biết ngọn lửa "gian tình" của tôi và anh đã hừng hực cháy từ lâu. Đến ngay con mắt lợi hại hơn cả chủ nhiệm khoa giảng dậy trong trường của cô nàng Tiểu Điểu cũng không phát hiện ra manh mối gì.
Nhắc đến điều này mới thực sự thấy khâm phục cách thêu dệt trước đây của Trương Thần, khiến cho đám đồng nghiệp dù nhìn thấy chúng tôi làm gì cũng đều tự động, tự phát chuyển hóa thành tình hữu nghị cách mạng đồng chí đơn thuần nhất, trong sáng nhất... Đương nhiên, trên thực tế chúng tôi cũng thực sự chẳng làm gì.
Có một câu nói nghe rất hay là: Người đàn ông nghiêm túc lại là người hấp dẫn nhất.
Tôi nghĩ, tinh thần của tôi căn bản đã bị anh chàng Trương Thần luôn nghiêm túc làm phân tán rồi. Chỉ cần anh mở máy tính, trải bản vẽ ra xem, là tinh thần cần mẫn, nhiệt huyết như trâu vàng của anh lập tức tập trung cao độ. Cho dù có người đẹp sở hữu bộ ngực cỡ 36E đi qua, anh cũng không liếc mắt. Thế nên, người chỉ có vòng một cỡ 36C là tôi dẫu có bị anh hoàn toàn phớt lờ cũng không phải là điều đáng xấu hổ...
Tôi vừa tự an ủi mình vừa ngắm nhìn Trương Thần đang chuyên tâm đánh dấu lên bản vẽ. Hai hàng mi thẳng, dài, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, sống mũi rất đẹp, cặp môi thực sự rất cuốn hút...
Cơn thèm khát đang cồn cào, tôi bỗng nghe thấy giọng Trương Thần nói nhưng đầu anh thì không hề ngước lên:
- Tiểu Đậu, em vào đây một lát.
Í? Chẳng lẽ anh chàng đeo kính nghe thấy được cơn thèm khát của tôi? Đây chính là sự đồng điệu về tâm hồn như trong truyền thuyết vẫn nói.
Tôi lau nước miếng rồi lẩn vào, tiện tay đóng luôn cửa lại.
Trương Thần vẫn đang vùi đầu vào công việc:
- Đã làm xong chưa?
- Hả?
- Sáng sớm mai nộp rồi, hôm nay nhất định phải làm xong.
- À!
Cuối cùng, Trương Thần cũng hạ bút xuống nhìn tôi:
- À cái gì? Em mất tập trung như thế, sẽ khó nhận được tiền thưởng tháng này đấy.
Động chạm đến lợi ích kinh tế, trái tim cồn cào của tôi bỗng biến thành ao tù nước đọng, người đàn ông trước mặt không còn là anh chàng người yêu có thể tùy tiện mọi lúc mọi nơi thân mật nữa, mà là Boss có quyền biến cái ví nhỏ đáng thương của tôi trở nên căng phồng hay lép kẹp.
Sau khi nhận định rõ vị trí hiện tại, tôi thành thật đáp:
- Em biết rồi. Trước giờ tan tầm hôm nay, nhất định sẽ hoàn thành.
Anh hài lòng gật đầu:
- Mau đi làm đi!
Đang định quay người đi thì lại nghe thấy anh nói:
- Khoan đã. Em thử nếm cái này xem có ngon không?
Trương Thần lôi từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp, bên trong đựng vài miếng bánh bơ hình bươm bướm.
Tôi ngạc nhiên.
Anh đẩy đẩy gọng kính, nói vẻ tự nhiên:
- Sau khi tiễn em về, anh thấy vẫn còn sớm nên đi ra tiệm bánh xem sao. May quá vẫn còn một suất.
Là vì tối qua tôi buột miệng nói là thèm ăn nên anh đã không kể đêm đông, đi khắp thành phố mất mấy tiếng đổng hồ mua về cho tôi.
Trong phim ảnh và tiểu thuyết luôn lặp đi lặp lại chi tiết nhàm chán này nhưng tôi lại rất thích.
Tôi tiến về phía anh cầm lấy một miếng rồi cho vào miệng, Trương Thần lùi lại, tựa người vào lưng ghế, ngước đầu nh