Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

khó chấp nhận.
Trông vẻ thẫn thờ phát ra từ hai con mắt của hắn, lẽ nào, bị tôi tát đến chấn động não, giờ biến thành con hổ đần độn, thần tiên ngớ ngẩn rồi?
Bàn tay Như Lai, tôi xoa đầu hắn...
- Này, anh đủ tư cách tham gia Olympic đặc biệt rồi đây, đi để ủng hộ cho nền thể dục thể thao nước ta...
Trước lời bắt chuyện sôi nổi của tôi, hai con ngươi thất thần của Thương Ngô dần xoay hai vòng rồi cuối cùng dừng lại, ánh nhìn rơi trên khuôn mặt tôi, hắn ngập ngừng nói:
- Tiểu Tường...
Tôi cúi người xoa xoa khuôn mặt bé nhỏ của hắn, nước mắt ngân ngấn:
- Ngoan, vẫn nhận ra tôi, coi như chưa hoàn toàn đần độn. Đúng là ông trời phù hộ.
Hắn trề miệng, vẻ tủi thân của hắn khiến tôi vô cùng áy náy.
Đang trong tâm trạng rối bời, tôi bỗng nghe thấy giọng nói đầy kích động như sấm rền vang lên:
- Em dám đánh ta trước mặt mọi người! - Tiếp đó, một bóng đen nhào đến, cổ tôi đau nhói, mắt hoa lên.
Tôi bị hắn đẩy ngã xuống đất, con hổ nhỏ trước mặt dùng tư thế vô cùng thân ái trèo lên người tôi, rồi cắn mạnh vào động mạch chủ trên cổ tôi.
Trời đất! Lẽ nào thằng nhóc này là gián điệp ma cà rồng ở phương Tây núp bóng trong hệ thống thần tiên của phương Đông?
Nghĩ vậy, tinh thần chủ nghĩa cách mạng không đội trời chung với kẻ thù trong tôi dâng trào, tôi bật dậy khiến con hổ kia phải há miệng ra, sau đó tôi hỏi đầy chính nghĩa:
- Chán sống rồi à? Dám giở trò này ra với tôi, có tin là tôi sẽ đại diện nhân dân, đại diện Đảng bắn chết anh không?
Thương Ngô không hề đoái hoài đến vẻ chính nghĩa của tôi, cặp mắt đen lay láy của hắn cứ nhìn chằm chằm:
- Giờ trong dòng máu em đã có dấu ấn nụ hôn của ta, từ nay về sau, ngoài ta ra, bất kể ai cũng không được tiếp tục hôn em nữa.
Dấu ấn nụ hôn ư?
Tôi sờ tay lên chỗ đau, thần người ra một lúc rồi tức tối nói:
- Người khác không được tiếp tục hôn tôi nữa là có ý gì?
- Nghĩa đã rõ trong từng chữ rồi.
Tôi tóm cái cổ nhỏ nhắn của hắn, lắc mạnh:
- Xóa ngay nó đi cho tôi.
- Không. - Hắn không hề phản ứng, cứ mặc tôi ra tay. Nét mặt điềm tĩnh, giọng nói kiên quyết của hắn khiến yêu cầu của tôi hoàn toàn bị bóp chết từ trong nôi.
Sớm biết như thế này thì đã không chơi trò tình yêu trong sáng với Trương Thần nữa. Mỗi lần hôn khẽ như chuồn chuồn chạm nước nên đổi lại thành nụ hôn mãnh liệt, ướt át mới đúng. Nhưng giờ nói gì thì cũng đều muộn rồi...
Tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng hát sầu muộn của con lừa bên cạnh nhà Marry...
m ĩ mệt rồi, tôi đành chán nản buông hắn ra, tựa vào tường thở gấp, bỗng nhiên tôi nghĩ đến một vấn đề:
- Anh có dấu hôn, vậy anh có làm được dấu của "tiểu đệ đệ" không?
Trước sự công kích của tôi, vị thần này tỏ vẻ chẳng thứ gì mà mình không có, hắn đứng dậy, nho nhã phủi bụi trên người, nghiêng nghiêng đầu hỏi với vẻ ngây thơ, ngớ ngẩn.
- Tiểu đệ đệ là gì?
Tôi tỏ vẻ khinh bỉ, nói:
- Chính là thứ mà khi anh ở chân thân, nó chưa chắc đã lớn, nhưng lúc này, chắc chắn nó chỉ nhỏ tí xíu mà thôi. Đã hiểu chưa hả?
Tuy trong hình dáng một thằng nhóc nhưng hắn lại mang tâm can của một con hổ đã sống hàng nghìn năm nên hiểu rất nhanh, khuôn mặt nhỏ bé lập tức đỏ bừng lên vì ngượng.
Dù hắn từ chối trả lời nhưng tôi liền hiểu:
- Tức là không có đúng không? Nghĩa là người khác không được hôn tôi nhưng có thể cùng tôi...
- …
Người xưa có câu "Họa từ miệng mà ra", đúng là không sai chút nào.
Sau khi tôi nói xong câu đó, mặt Thương Ngô tím lại, không nói năng gì, vẻ trầm mặc này rất khác thường. Tôi có lý do nghi ngờ rằng hắn đang nghĩ xem làm thế nào để phát minh, sáng tạo ra một cái dấu "tiểu đệ đệ" để người khác và tôi không thể nào... được.
Nghĩ vậy, tôi cũng không nói gì, tránh để cái miệng tai hại không cẩn thận lại bật ra câu kích động tinh thần hắn. Ngộ nhỡ con hổ đói vồ mồi này để lại dấu tích cầm thú trên người tôi thì lỗ to.
Vì thế cả hai chúng tôi đều không nói năng gì suốt con đường từ tòa nhà văn phòng ra đến đại lộ rồi vào tiệm thịt nướng Mãnh Ngưu.
Thương Ngô tỏ ra rất quen thuộc với nơi này, hắn không cần sự dẫn đường của những nhân viên hóa trang như những chú bò sữa mà trực tiếp dẫn tôi vào một phòng riêng nằm trong góc.
Quán vừa kín chỗ thì Ngưu Bôn đẩy cửa vào. Trông thấy khuôn mặt yếu ớt của anh chàng, tâm trạng tôi đang u ám bỗng trở nên vui vẻ, tôi nhiệt tình chào hỏi:
- Tứ Ngưu thân yêu, lâu quá rồi không gặp, có nhớ chị không?
Trước lời trêu ghẹo lộ liễu này, Ngưu Bôn sững sờ trong giây lát, khuôn mặt trắng trẻo, non nớt bỗng biến thành cái đèn lồng đỏ treo cao. Anh chàng còn ngại ngùng cúi đầu, vặn vặn những ngón tay dài khiến chị đây càng muốn bắt nạt...
Máu trong người tôi đang sôi lên đầy hoan hỷ thì bỗng nghe thấy giọng Thương Ngô lạnh lùng hỏi:
- Cậu đổi tên từ khi nào vậy?
Ngưu Bôn vội ngẩng đầu lên, lắp bắp giải thích:
- Tôi... tôi đâu có... là chị dâu... chị ta...
Dáng vẻ nhỏ bé, đáng thương của Ngưu Bôn khiến tôi không thể nhẫn tâm. Liếc mắt nhìn Thương Ngô, tôi đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân, nói:
- Đó là b