Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng
Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341866
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.
ìn tôi.
Bầu trời bên ngoài ô cửa sổ xanh ngắt, mây trắng tinh, ánh mặt trời rạng rỡ.
Tôi ăn trong niềm phần khích, anh khẽ cười rồi rút ra một tờ giấy ăn đưa tôi:
- Ăn vụng trong lúc làm, phải nhớ chùi mép đấy.
- Ăn vụng á? - Tôi chớp chớp mắt đầy tà ý rồi ngạo mạn nhấc ly trà của anh lên uống hai hớp: - Bị anh nói như thế đúng là em thấy đói thật...
Trương Thần đành phải nhìn ra bên ngoài:
- Tiểu Đậu...
Trong lòng tôi bỗng có chút không thoải mái:
- Có phải anh rất không muốn mọi người biết quan hệ của hai chúng ta không?
- Không phải vậy. Chỉ là anh không muốn cố ý công khai thôi. Cứ để tự nhiên chẳng tốt hơn sao? - Trông thấy khuôn mặt nhăn nhó của tôi, anh lặng yên một lát, sau đó đứng dậy, nở một nụ cười tỏ ý xin lỗi: - Anh nhớ là trước đây từng nghe ai đó nói, người con gái nào khi yêu cũng đều muốn cho cả thế giới này biết để được mọi người cùng chia sẻ niềm vui và hạnh phúc với mình. Vậy nên lần này là do anh sơ ý. Giờ chúng ta đi ra tuyên bố chính thức hay để ngày mai anh đặt một mâm mời tất cả mọi người trong công ty làm chứng?
Thấy anh vui vẻ như vậy tôi bỗng hơi khó hiểu nên nói:
- Sao anh nói cứ như là làm tiệc cưới thế...
- Tiệc cưới mà chỉ có một mâm sao?
Tôi liền tỏ vẻ bàn bạc nghiêm túc, nói:
- Vậy thì bao nhiêu mâm?
Anh vô cùng phôi hợp, ngẫm nghĩ rồi mới nói:
- Việc tổ chức ở quê của mỗi người thì không tính. Còn nếu riêng ở đây, bạn học, đồng nghiệp, bạn bè của hai đứa mình gộp lại chắc khoảng mười mâm.
Tôi cố tình tỏ ra khiêm tốn nói:
- Ồ!... Đúng là em không rành lắm về mấy thứ này.
Anh vừa cười vừa nhẹ nhàng nói:
- Không sao. Anh rành là được.
Tôi thật sự muốn kéo cái lưỡi của mình ra, quấn ba vòng vào cổ, sau đó ra sức siết chặt lại...
Sao lại nói ra những điều không nên nói như thế chứ? Đang yên đang lành lại nói đến những chuyện này.
Trước đây, Trương Thần có yêu một cô gái trong nhiều năm nhưng sau đó hai người lại chia tay ngay trước ngày cưới. Việc này xảy ra sau khi tôi bị Lâm Lỗi đá không lâu. Thời gian đó, tôi sống vất vơ, bất cần, không mục đích. Tôi nhớ loáng thoáng hôm đi làm nào đó, tôi nhận được một email mà Trương Thần gửi cho toàn bộ công ty, những người đang chuẩn bị đi uống rượu mừng của anh, nội dung đại ý là vì xảy ra chuyện nên hoãn tiệc cưới như đã định sẵn và xin lỗi vì đem đến sự phiền phức cho mọi người.
Không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Trương Thần tuyệt đối không nhắc đến, do vậy tất cả mọi người đều thống nhất ngầm với nhau là không hỏi.
Nhìn vẻ ngoài, Trương Thần không khác gì lúc thường, vẫn từ tốn, nội tâm và nghiêm túc. Tuy nhiên, có thể vì lúc đó tôi đang trong giai đoạn đau buồn nên vô cùng nhạy cảm với tâm trạng của người khác.
Tôi có thể thấy nỗi đau khổ và những áp lực của anh rõ ràng như nhìn những đường chỉ trong lòng bàn tay mình vậy.
Tôi lúng túng nói:
- Xin lỗi anh. Không phải em cố ý muốn...
Trương Thần vẫn cười, nói:
- Sao phải xin lỗi anh? Em nói như thế khiến anh cảm thấy như mình cầu hôn mà bị khước từ vậy.
- ... Đúng là gần mực thì đen gần đèn thì sáng. Được em đào tạo nên anh ngày càng hài hước hơn.
- Nếu đó không phải là chuyện đùa thì sao?
- Vậy... thì là gì?
Ngón tay anh khẽ bấm vào mặt bàn, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc. Nếu có ai đó đi ngang qua bên ngoài nhìn vào, chắc chắn sẽ tưởng anh và tôi đang bàn luận một vấn đề công việc quan trọng.
Nhưng từ miệng anh lại thốt lên câu:
- Tiểu Đậu, anh thấy chúng mình nên tranh thủ thời gian...
Tranh thủ thời gian làm gì?
Lẽ nào là kết hôn? Nên anh mới cầu hôn ở đây sao? Nếu vậy thì tốc độ tiến triển đúng là "như chớp" rồi.
Đầu óc tôi rối bời, há miệng mãi mà không bật ra được âm tiết nào.
Trương Thần ngước mắt lên nhìn tôi, nắm tay lại che miệng khẽ ho, sau đó dùng thái độ Bí thư Đảng ủy truyền đạt chỉ thị quan trọng của Tổ chức Đảng, nói:
- Hoàn thành bản vẽ đó.
- …
Anh nghiện chơi trò nhả chữ rồi. Anh chàng kính cận ơi, tôi cho anh một trận bây giờ.
Nước mắt tôi giàn giụa, chỉ muốn tát vào mặt, trừng phạt mình vì đã không tiếp thu giáo huấn, không tích lũy kinh nghiệm để mắc lừa anh hết lần này đến lần khác.
Trương Thần bật cười, lông mày và mắt đều cong cong, tiếng cười sang sảng.
Tôi lại một lần nữa bị vẻ đẹp của anh cuốn hút, chỉ muốn vứt bỏ hết mọi thứ để đầu hàng.
Tôi loạng choạng rời khỏi phòng, Trương Thần giúp tôi mở cửa. Lúc đó, mọi thứ lảo đảo, tôi nghe thấy giọng anh khẽ vang lên bên tai:
- Chúng ta phải tranh thủ thời gian, cùng nhau trân trọng.
Có câu nói này của anh, tôi làm việc với khí thế hăng say ngút trời, cuối cùng cũng hoàn thành một cách thắng lợi trước giờ tan làm.
Thu dọn đồ đạc xong, tôi và Trương Thần sánh vai đi đến cổng công ty thì nhìn thấy một thằng nhóc đáng yêu đứng đó, thằng nhóc ấy nói rành mạch với tôi:
- Bố nói là sau này không cần gọi mẹ là mẹ nuôi nữa mà gọi thẳng là mẹ vì mẹ đẻ của con không cần con và bố nữa.
Vết tích