Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.

>
Phải thừa nhận một điều, nếu không phải đáng xấu hổ thì ngược lại là đáng tự hào, ấy là thực ra tôi rất vô tâm. Ví dụ như trong lúc bận bịu yêu đương đắm say cùng với Trương Thần, tôi gần như quên béng mất Thương Ngô tội nghiệp.
Vậy nên, lúc này, sự xuất hiện của hắn khiến tôi cảm thấy xấu hổ đến nỗi không còn để ý được đến sức công kích mà câu nói động trời đó đem lại.
Thế nhưng những đồng nghiệp xung quanh không có được vận tốt như tôi, nên mọi người ào ạt ùa đến. Trước những ánh mắt háo hức như hình bát quái của họ, tôi nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, chạy theo bước chân đám đông, giơ bàn tay đang run rẩy ra, chỉ vào con hổ ẩn dưới hình dạng một thằng bé ngoan ngoãn mà nói:
- Nghỉ ngơi nhiều quá đâm ra nói năng xằng bậy hả?
Bố của Thương Ngô chính là hắn, hỏi cái gì mà hỏi.
Quả nhiên, hắn chau mày, vung tay một cách mất kiên nhẫn, nói:
- Không cần hỏi, cháu biết là bố nói nghiêm túc. Hơn nữa, cháu cũng muốn mẹ nuôi làm mẹ cháu.
- Nếu vậy thì cháu và bố đã hỏi ý kiến của mẹ nuôi chưa? Có thể cô ấy không muốn làm mẹ tương lai của cháu thì sao?
Nghe xong câu này, cặp lông mày rậm của Thương Ngô như muốn dựng đứng lên, hắn dùng giọng trẻ con, ngừng ngắt từng chữ theo kiểu ngạo mạn của chúa sơn lâm, nói:
- Không... thể... nào!
Trương Thần đứng thẳng người, nụ cười vẫn ôn hòa, thân thiết, chỉ có điều lời nói đã có phần kiên quyết hơn, như thể biết rõ thằng bé trước mặt không phải là đứa chẳng hiểu gì:
- Chú có thể khẳng định, cô ấy sẽ không đồng ý, vì chú không cho phép.
Thương Ngô bỗng ngước mắt lên nhìn anh, môi mím chặt.
Vóc dáng của hắn lúc này thấp hơn nhiều so với đối phương nhưng cái nhìn lại như cao hơn hẳn. Sự lấn át ngày càng mạnh khiến mọi người xung quanh nín thở.
Trương Thần có lẽ cũng ý thức được sự bất thường, anh nắm chặt nắm tay, đứng im lặng nhưng ánh mắt không hề nhượng bộ.
Trong thời khắc lịch sử mấu chốt của cuộc chiến gươm đao sáng loáng giữa thần và người này, cuối cùng cũng đến lượt người mà họ gọi là "cô ấy", là "mẹ nuôi" ra tay.
Trước tiên, tôi cười lớn mấy tiếng đầy khí phách, sau đó phát mạnh vào gáy con hổ Thương Ngô. Cái phát mạnh làm tan không khí căng thẳng. Tất cả mọi người trong thoáng chốc như trút được gánh nặng, có thể thở phào nhẹ nhõm. Theo đó là cảm giác mơ hồ do chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, vì vậy không ai bảo ai nhưng đều có sự lựa chọn giống nhau là phớt lờ.
Tôi không còn tâm trí để ý xem tâm trạng của quần chúng có ổn định hay không, mà chỉ nhằm vào quở trách con hổ kia, người rõ ràng vừa bị đánh mà vẫn chưa hề phản ứng lại:
- Oắt con ngày càng to gan, dám hùa với ông bố bất chính trêu chọc mẹ nuôi, đợi một hai hôm nữa mẹ con đến, mẹ nuôi sẽ bảo mẹ con xử lý hai người. Có phải bố con đang nấp ở đâu đó xem không? Mau đưa mẹ nuôi đi tìm bố con tính sổ. - Tôi vừa nói vừa kéo cổ áo hắn lôi ra ngoài, vừa đi vừa hét lớn: - Giải tán, giải tán, người nào về nhà người đấy đi.
Xét thấy tôi từ trước đến nay là người tùy tiện, vô nguyên tắc nên có không ít người bắt đầu tin rằng đây chính là trò mà lũ bạn vớ vẩn có tính cách tương đồng với tôi dựng nên. Tuy nhiên cũng có một bộ phận nhỏ tỏ rõ vẻ hoài nghi đối với anh hùng cứu mỹ nhân ban nãy là Trương Thần, họ nghi ngờ về vai diễn của anh trong vở kịch này.
Là đồng mưu, hay hoàn toàn không hề biết gì? Nếu không hề biết gì, thì rõ ràng giữa hai người đang có mối quan hệ mập mờ.
Tôi tranh thủ liếc nhìn Trương Thần, anh cũng đang nhìn tôi.
Mặc dù đã giải tỏa được sự căng thẳng trước đó nhưng anh vẫn chưa buông lỏng nắm tay.
Tôi chợt hiểu, anh muốn nhân cơ hội này thể hiện mối quan hệ giữa hai chúng tôi trước mọi người. Đúng là chọn ngày không bằng gặp ngày, việc thằng nhóc gây chuyện hóa ra lại là cơ hội tốt.
Nghĩ vậy, tôi lại thấy sợ.
Không chỉ vì trước mặt Thương Ngô, dù ít dù nhiều tôi cũng có chút sợ chuyện bị lộ, càng là vì tôi sợ nếu vị thần cầm thú này nổi giận sẽ bóp chết Trương Thần mất.
Phải biết rằng, hai người này giờ đây chính là tình địch, tôi nghĩ, tình địch chắc đến tám chín mươi phần trăm không nằm trong quy tắc "thần tiên yêu nhân thế"...
Nghĩ đến tính mạng của người bạn trai thân yêu, tôi vội vàng nói trước khi anh mở miệng lần nữa:
- Trương Thần, anh là đồ phản bội, cũng hùa với bọn họ trêu chọc em. May mà em thông minh hơn người đã nhìn ra được quỷ kế của các người. Anh đợi đấy, xử lý xong hai bố con họ rồi sẽ đến lượt anh.
Thấy thế, tất cả mọi ngưòi đều cảm thấy nhẹ nhõm, lần lượt ra về trong tâm trạng vui vẻ vì vừa xem được một trò hay.
Trương Thần vẫn đứng yên tại chỗ tỏ vẻ hơi ngạc nhiên, còn tôi chỉ kịp đưa tay lên ra hiệu là sẽ gọi điện thoại cho anh trong lúc kéo Thương Ngô vào cầu thang.
Tôi nhớ loáng thoáng rằng không được tùy tiện sờ vào đầu hổ, nhưng chẳng biết có thể tùy tiện đánh không?
Thương Ngô đã sống hai nghìn năm, có lẽ đây là lần đầu tiên bị phát vào gáy trước bàn dân thiên hạ. Cho dù là chuyện gì, cú sốc lần đầu bao giờ cũng mạnh nhất nên tôi hiểu vì sao đến tận giờ phút này hắn vẫn có chút