Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1727 lượt.
với người đàn ông thích tôi. Thế giới này kiểu gì vậy? Có còn để người ta sống nữa không?
Tôi không nói năng gì, cởi dép ra, ném mạnh:
- Muốn làm trò luyến ái gì thì hãy cút ra khỏi đây.
Người kia né được, sau đó ngước đầu lên, lộ ra một khuôn mặt rất đàn ông.
- Chị dâu, cái này là...?
Tôi ngượng quá!
Ngưu Bôn đã cởi bỏ áo khoác ngoài dày cộp, chỉ mặc một chiếc áo lông cừu mỏng bó sát. Vóc người anh chàng vốn nhỏ nhắn trông càng thêm gầy gò, nhưng lại có thể thấy được sự rắn chắc của từng cơ thịt. Thêm nữa, trước đó anh ta cúi người, tóc che mất nửa bên mặt, nên tôi nhất thời tức giận không nhận ra.
- Tứ Ngưu... hai người đang... tu luyện à?
- ... Coi... coi là như thế...
Trời đất ơi, đúng là "song tu".
Sờ qua, xoa lại có lẽ là giai đoạn đầu. Nếu tôi về muộn thêm vài phút nữa thì chắc đã vào tiết mục chính rồi. Tiếc quá! Tiếc quá! Tôi vẫn chưa từng tận mắt nhìn thấy cảnh người khác làm chuyện đó bao giờ.
Tôi thở dài đầy tiếc nuối.
Tôi đang thầm kín suy nghĩ chuyện này thì Thương Ngô đã mặc xong quần áo, ngồi dậy, tốc độ vô cùng nhanh khiến tôi không khỏi hoài nghi rằng, bản lĩnh này có được là do bị bắt quả tang nhiều lần trên giường.
Thương Ngô duỗi thẳng chân, mắt liếc nhìn tôi, hỏi:
- Vừa rồi em nói cái gì?
Tôi vô cùng uy vũ, không chịu khuất phục trước sắc đẹp, đáp:
- Tôi có nói gì đâu!
- Thì là trò luyến ái đó?
- Là cái gì nhỉ?
- Cái đó hẳn là rất tuyệt!
Cái gì tuyệt? Rất tuyệt có nghĩa gì?
Tôi rất hoang mang nhưng kiên quyết không thèm hiểu, có đánh chết tôi cũng chẳng thèm hỏi.
Lúc này Ngưu Bôn đã mặc xong áo khoác, anh chàng vừa chỉ tay vào mấy chiếc túi ở trên bàn vừa cười nói vói tôi:
- Tôi đem quần áo anh ấy để ở chỗ tôi đến, nhân tiện mang thêm mấy món ăn mói cho chị nếm thử. Tôi phải về trông cửa hàng, không làm phiền hai người nữa. - Ngưu Bôn ngừng một lát rồi lại chuyển ánh mắt sang nhìn Thương Ngô, nói một câu không đầu không đuôi: - Anh... đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa.
Ngưu Bôn đi rồi, tôi hỏi Thương Ngô:
- Tứ Ngưu muốn anh đừng tỏ ra mạnh cái gì?
Hắn đỡ tay lên trán, nhìn tôi, nụ cười vô cùng dung tục, dâm đãng:
- Không nên vì muốn để em biết trò luyến ái tuyệt thế nào mà làm quá sức.
Hắn dám dùng ngôn ngữ để giở trò lưu manh với tôi, nhưng tôi có thể nhân cơ hội này ra vẻ thẹn thùng, tức giận, không nhắc đến chuyện cái chăn nữa.
Nửa đêm, tôi bị tiếng sấm đùng đùng bên ngoài đánh thức. Vừa trở mình định ngủ tiếp, thì nhờ ánh sét, tôi lờ mờ trông thấy một bóng người đứng ở đầu giường. Khuôn mặt trắng bệch như người chết ấy khiến tôi suýt nữa thì chạy một mạch vào lòng các vị hiền triết vĩ nhân quá cố.
Tôi chồm dậy, chửi lớn:
- Trời đất, anh muốn làm tôi sợ hết hồn sao?
Phiên bản thu nhỏ của Thương Ngô đang mặc bộ đổ ngủ màu xanh da trời, ôm chiếc gối trước ngực, chớp chóp cặp mắt to đẹp, lắp bắp vẻ đáng thương, thỏ thẻ nói:
- Tiểu Tường, ta muốn ngủ với em.
Tôi tức giận, quát:
- Ngủ cái đầu anh ấy. Cút ngay!
Hắn không nói gì, phụng phịu nhìn tôi.
Đúng lúc này, ngoài cửa sổ lóe lên một ánh sét cùng một hồi sấm rền.
Con hổ nhỏ run bần bật, mặt càng tái hơn.
Tôi chợt hiểu ra:
- Anh sợ sấm?
Hắn ngượng nghịu gật đầu.
Tôi đập tay vào giường cười lớn:
- Anh đường đường là thần tiên mà cũng sợ cái này sao? Hay là anh nợ tiền của thần Sấm, thần Sét, nên mói sợ người ta đến hỏi tội?
Hắn vẫn không nói gì, chỉ buông thõng hai vai, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
Tấm lòng lương thiện không cho phép tôi trêu chọc hắn nữa, tôi do dự gãi gãi đầu:
- Nhưng hai chúng ta ngủ cùng nhau không được ổn lắm, nam nữ thụ thụ bất thân...
Hắn khẽ thở dài, rồi nói một câu khiến tôi cứng họng:
- Cùng lắm là không bắt em phải mua chăn cho ta nữa. Như thế không được sao?
Chị xấu hổ rồi, tim chị mềm rồi, coi như chú em thắng.
- Nhưng anh không được biến thành người lớn.
- Được.
Con hổ kia lập tức vui vẻ trở lại, khuôn mặt nhỏ bé tươi tắn trông như một đóa sen trắng đang nở rộ. Hắn nhanh nhẹn chui vào chăn, ngoan ngoãn nằm xuống.
Lúc này, lại một trận sấm rền lên. Tôi thấy hắn co rúm người, tình mẫu tử trong tôi bỗng dâng trào, đưa tay ra ôm lấy hắn, vỗ nhè nhẹ vào lưng.
Hắn nhích về phía tôi, sau đó gối đầu lên cánh tay tôi, nhắm mắt ngủ.
Sầm sét vang rền suốt đêm nhưng tôi lại ngủ một giấc ngon lành.
Không biết có phải vì có người nằm bên cạnh hay không.
Lúc trời sáng mới phát hiện, tôi choáng váng. Hôm nay là cuối tuần, có nghĩa Trương Thần xin nghỉ ba ngày, cộng thêm hai ngày nghỉ cuối tuần, tức là anh ở nhà người bạn kia tổng cộng năm ngày.
Khi đã làm rõ rồi, tôi chớp chớp mắt nhìn trần nhà, tay vần vò vào cái chăn một hồi lâu.
Mẹ tôi đã đặc biệt nhờ thợ làm cho đứa con có sức phá hoại hơn người từ khi còn bé là tôi một cái vỏ chăn. Thông qua việc kiểm duyệt nghiêm túc, quả nhiên cái chăn không hề bị rách, khiến tôi cảm thấy rất thất bại.
Trời vẫn âm u nhưng sâm sét không còn nữa. Nh