Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.
ư thường lệ, Thương Ngô nửa đêm canh ba đã dậy luyện công, động tác của hắn vô cùng nhẹ nhàng nên tôi hoàn toàn không biết hắn mất hút từ khi nào.
Hôm nay được nghỉ làm nên đương nhiên phải ở nhà ngủ nướng, nếu không sẽ có lỗi với nhân dân, có lỗi với Đảng. Tôi là một đồng chí tốt có ý thức giác ngộ cao, tuyệt đối không làm những chuyện trời đánh, sét đánh, do đó tôi nhanh chóng kéo chăn trùm lên đầu ngủ tiếp.
Tôi lấy bản lĩnh được rèn luyện trong hơn mười năm đi học, phải đấu trí với bố mẹ ra đối phó. Hai mắt tôi nhắm tịt lại, tự coi mình như một đống bùn nhão, mà là loại nhão từ trong ra ngoài, loại nhão nhoét ấy. Dù bên ngoài có gió thổi mây vần, tôi cũng sẽ giữ trạng thái này đến cùng.
Thương Ngô đang trong hình dạng trẻ con, tay ngắn chân ngắn nên không đủ mạnh để kéo tôi dậy, chỉ có thể thay đổi tư thế của tôi từ nằm dọc chuyển thành nằm ngang. Về cơ bản không đạt được chút đột phá nào.
Con hổ nhỏ mệt rồi, nằm bò ra mép giường thở dốc, hơi thở của hắn phả vào tai tôi, buồn buồn, tôi đành phải lật người lại.
Còn chưa kịp trở lại trạng thái đông bùn nát thì đã cảm thấy cơ thể bị đè xuống. Tôi trông thấy một thằng nhóc xinh xắn đang ngồi dạng trên người tôi trong tư thế uy phong. Hắn nghiêng đầu nhìn tôi, cảm xúc trên khuôn mặt rất tập trung, như thể đang nghiên cứu xem con mồi này ăn có ngon không?
Tôi bỗng sực nhớ ra thằng nhóc trước mặt mình chính là loài cầm thú ăn thịt người thực sự, lông tơ khắp cơ thể tôi dựng đứng như bị điện giật. Đang định từ trạng thái bùn nhão bật dậy, thì Thương Ngô đã nhanh tay hơn, hắn áp người xuống, ôm lấy cổ tôi, mở to miệng, cái lưỡi âm ấm liếm vào tai trái tôi.
Trời đất ơi, hổ ăn thịt người!
Như có một sức mạnh vô hình, tôi quỳ gối bật dậy, tiếp đó lao vào túm cổ đối phương, kẹp chặt, không cho hắn động đậy. Cuối cùng tôi áp dụng chiêu thức có sức sát thương cao nhất của phái Hoa Anh Đào là "Thiết đầu thần công", dùng trán đập mạnh vào trán của đối phương, khiến mắt hắn hoa lên. Đã giải quyết xong.
Cú đánh tự nhiên, không theo quy tắc nào khiến con hổ không kịp trở tay, đến lúc phản ứng lại được thì trên vầng trán trắng hồng đã có một dấu đỏ lớn.
- Tiểu Tường, em... em làm gì vậy?
- Xem anh còn dám ăn thịt tôi không?
Tôi và hắn mỗi người chiếm một góc giường, cùng há miệng nhe răng và... ôm lấy trán.
Chỉ có điều, hắn tỏ ra hoang mang, còn tôi lại rất đắc ý.
- Ai thèm ăn thịt em chứ?
- Vậy sao liếm tai tôi?
Thương Ngô lặng người, miệng hắn trề xuống rồi lại cong lên, sau trận chiến vừa rổi, miệng hắn trở nên khóe cao khóe thấp, còn hơi co giật như bị thần kinh nữa. Tuy nhiên, câu nói phát ra lại rất có lý và chứa đựng vốn tri thức nhất định:
- Loài người chẳng phải có câu "Hổ dữ không ăn thịt con" sao? Có nghĩa là trong hoàn cảnh nào, loài hổ chúng ta cũng tuyệt đối không bao giờ ăn thịt đồng loại.
Tôi nghĩ, kể ra cũng có lý, nhưng đồng thời cũng cảm thấy nghi ngờ:
- Thế lúc nãy anh định làm gì? Anh đâu phải là mèo con hay cún con, sao lại thích liếm người chứ?
Khóe mắt và khóe miệng của hắn cùng nheo lại, nói:
- Là ta gọi em dậy.
Tôi đăm chiêu nhớ lại, nói:
- Nghe đồng nghiệp nói, Phồn Thự ngày nào cũng gọi anh ta dậy như vậy.
- Phồn Thự là ai?
- Là con chó Schnauzer1 nhà anh ta. (1 Schnauzer: Một giống chó của Đức.)
- …
Con hổ không nói gì, hắn quay người tựa vào tường, ôm lấy chân, ngồi co lại, cằm tỳ lên đầu gối, trông rất đáng thương.
Tôi không thể không thừa nhận, ngoài người đàn ông dịu dàng ra, thì vẻ sầu muộn của phiên bản nhỏ này cũng có sức tàn sát không kém đầu đạn hạt nhân.
Tôi xê người qua xoa cái đầu rậm tóc của hắn, an ủi:
- Thực ra, giống chó thì có gì không tốt? Quá đáng yêu ấy chứ!
Hắn buồn rầu nhìn tôi.
- Được rồi, được rồi. Anh không phải là chó, anh là chúa sơn lâm, là con hổ mạnh mẽ, uy quyền nhất thiên hạ, như thế được chưa?
Hắn vẫn lặng thinh, vẻ mặt bi thương.
Dỗ dành người khác không phải là sở trường của tôi, tôi hết cách rồi:
- Rốt cuộc, anh muốn gì?
- Trước đây, ta đều gọi em dậy như vậy. - Giọng con hổ nhỏ lúc này hơi yếu, mang theo cả âm mũi run run. Cặp mắt to bỗng chớp chớp nhìn, nước mắt ngân ngấn khiến tình mẫu tử trong tôi dâng trào.
Tôi vội ôm lấy hắn, giọng nói dịu dàng vô cùng:
- Xin lỗi nhé. Tại tôi không nhớ mà. Đừng buồn nữa. Ngoan.
Hắn hít hít mũi, nhẹ nhàng tựa vào tôi, gật gật đầu, ngừng một lát rồi nói tiêp:
- Dù sao lúc ấy cũng không giống như bây giờ, thật khó trách em một chút cảm giác cũng không có. Chi bằng chúng ta làm lại thử xem!
- Làm lại á?
Con hổ bỗng nhiên khôi phục sức sống trong giây lát, hắn giãy ra khỏi lòng tôi, chui tọt vào trong chăn. Cảm thấy dưới chăn như có con chuột chũi đang đào hang, chỗ cao chỗ thấp như thể có N chiếc túi bóng lùng bùng, sau đó tôi nghe thấy một giọng nói nghèn nghẹt vang lên:
- Tiểu Tường, em vào đi.
Lại giở trò quái quỷ gì đây? Mấy nghìn tuổi rổi còn học người ta chơi trò cắm trại sao?
Tôi vừa xấu hổ thay cho cái tính trẻ con của con hổ, vừa vui