Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1724 lượt.
ao anh biết tôi mua cái chăn đó cho anh.
- Ngưu Bôn nghe thấy.
Con trâu đen này, không đi làm điệp viên quả là phí.
Gương mặt nhỏ bé vốn vui như hoa của Thương Ngô dần xịu xuống:
- Rốt cuộc em để chăn ở đâu?
Tôi lại uống thêm hai hớp nước, quyết định thành thực để được nhẹ tội:
- Tôi không cẩn thận nên làm mất rồi. Hôm nay, anh đắp tạm chăn cũ, ngày mai tan làm, tôi nhất định sẽ mua cái mới về cho anh.
Bông hoa trên mặt Thương Ngô bỗng héo tàn trong nháy mắt...
Sau đó, tôi cũng thử dỗ dành, nhưng nghe chừng không có kết quả nên đành thôi.
Sau khi cả hai đã đi ngủ, tôi mới sực nhớ đến lời hứa gọi điện thoại cho Trương Thần. Náo loạn một hồi mà đã gần mười hai giờ rồi.
Do dự giây lát, tôi quyết định gọi. Chuông điện thoại vừa reo được một lúc, đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói quen thuộc:
- Tiểu Đậu, em vẫn chưa ngủ à?
- Câu này em nên hỏi anh mói đúng.
- Anh cũng sắp ngủ rồi.
- Ồ... Em xin lỗi nhé. Muộn thế này mới gọi điện cho anh. Vì...
- Có chuyện gì thì ngày mai nói, việc em cần làm bây giờ là mau nghỉ ngơi đi.
- Vậy được ạ. Ngày mai, giờ cũ, chỗ cũ nhé.
- Ừ! Chúc em ngủ ngon.
- Chúc anh ngủ ngon.
Anh đợi điện thoại của tôi không phải để được nghe giải thích mà chỉ muốn chúc tôi ngủ ngon.
Tiếng nói ấm áp vang vọng bên tai của anh đưa tôi vào giấc ngủ, tôi ngủ một giấc ngon lành.
Bố mẹ đến thăm
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi nhận được tin nhắn của Trương Thần sớm hơn bình thường mười lăm phút, nội dung tin là muốn nhờ tôi xin công ty cho anh nghỉ một ngày vì bạn anh gặp chuyện gì đó, cần anh qua giúp gấp.
Điều này cũng có nghĩa là tôi phải tự mình đi mua đồ ăn sáng và còn một nghĩa nữa là ý đồ muốn cùng anh chàng đeo kính thử nghiệm nụ hôn mang dòng điện ái tình bị phá sản...
Tôi ỉu xìu mặc quần áo, xách túi chuẩn bị ra khỏi cửa thì sực nhớ đến lọ kem dưỡng da tay để trong phòng tắm, nên liền đẩy cửa bước vào.
Thương Ngô vẫn không hề đoái hoài gì đến tôi kể từ tối qua đến giờ, luyện công xong cũng không làm phiền tôi nữa mà tự mình ra ngoài chạy vài vòng, sau đó trở về mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm láp, lao thẳng vào nhà tắm.
Thiện tai, Phật Tổ ơi, con không kiềm chế được, con rung động rồi!
Máu trong tôi sôi lên. Sau thoáng chốc kinh ngạc, Thương Ngô lập tức trấn tĩnh trở lại.
Hắn tắt nước, với lấy chiếc khăn bông bên cạnh, khẽ chau mày nhìn tôi, tâm trạng có vẻ hơi căng thẳng:
- Tiểu Tường, em vừa nhìn thấy gì vậy?
- Tôi đâu có thấy "bông hoa cúc" của anh...
- …
Cùng với động tác lau tóc, tốc độ chảy của những giọt nưóc trên người hắn càng mau hơn khiến mắt tôi như muốn đuổi theo nhìn, nhưng khi vừa chạm đến hai điểm đỏ hồng trước ngực, tôi liền dụi dụi mắt. Vì nếu tiếp tục nhìn xuống, tôi có lý do để tin rằng, trong phòng tắm này sẽ xảy ra điều cấm kỵ thứ mười tám...
Tuyệt đối không làm chuyện gì có lỗi với anh chàng đeo kính, tôi nắm chặt bàn tay thành quả đấm.
- Sao thế, có phải em... - Thương Ngô híp mắt lại, tinh thần bỗng trở nên thoải mái, vắt khăn bông lên cổ, ngón tay nâng cằm tôi lên, nghiêng đầu, mỉm cười: -... có ý đồ gì với ta không?
Không chỉ là có ý đồ mà chị đây còn đang tìm cách thực hiện nữa.
Trước khi bị thiêu cháy, tôi dồn sức đẩy hắn ra. Có lẽ vì nền gạch quá trơn, biên độ lùi về phía sau của hắn lớn, nên lưng hắn đập mạnh vào mặt tường gạch.
Tôi chỉ nghe thấy một tiếng hứ, cảm giác vui mừng vì hắn bị đau:
- Đừng giở trò với chị, chị sẽ khiến chú em khóc như hát hay đấy!
- …
Vì xảy ra chuyện này nên tôi không kịp mua đồ ăn sáng, đành phải ôm cái bụng rỗng đi làm. May mà trong phòng làm việc của Trương Thần còn có lọ đồ ăn phép thuật, có thể cứu tế.
Tôi lấy hai miếng sô cô la, lại lấy thêm hai miếng bánh bơ hình bươm bướm hôm qua mới mua. Trong lúc đóng ngăn kéo, có thể vì quá đắc ý nên động tác hơi mạnh khiến con chuột máy tính trên bàn nảy lên, kết quả là màn hình máy tính đen thui bỗng nhiên sáng bừng khiến tôi giật mình.
Trương Thần vốn cẩn thận, nghiêm túc. Lần này sao máy tính chưa tắt mà đã ra về. Phòng kỹ thuật chúng tôi ít ra cũng là nơi cơ mật, nhỡ không cẩn thận làm lộ phương án thiết kế thì chẳng phải là hỏng chuyện sao?
Nhưng hiếm hoi lắm mới bắt được lỗi của anh, nên tôi rất phân khởi.
Vừa tắt máy tính vừa bấm số di động chuẩn bị trêu anh. Trong lúc đang lưu lại bản vẽ, tôi phát hiện lần cuối cùng sửa bản vẽ này là mười một giờ bốn mươi bảy phút tối qua, chỉ cách lúc tôi gọi điện thoại có mấy phút.
Thì ra hôm qua, sau khi tôi kéo con hổ kia đi, Trương Thần không rời công ty mà ở lại làm thêm, đợi đến tận lúc tôi gọi điện thoại mới trở về nhà.
Đầu tôi bỗng nóng ran, lại xúc động rồi!
Sau đó, hiện thực tiếp tục một lần nữa khiến tinh thần yếu đuối của tôi bị sốc.
Sau khi tắt bản vẽ, trên màn hình máy tính hiển thị một cửa sổ email.
Xem trộm thư từ khi chưa được cho phép là vô đạo đức, nhưng lần này thực sự không thể trách tôi vì cả nội dung thư chỉ có một hà