Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.

ẫn tuôn như trút.
Con người, loài sinh vật này không cần biết đau buồn hay tuyệt vọng đến đâu, chỉ cần tìm thấy một chỗ phát tiết được là liền có thể gào khóc thoải mái một trận, cơ bản sẽ chăng cảm thấy vấn đề to tát nữa. Những khả năng còn lại như nhảy lầu, đâm vào tường hay gì gì đó là rất hiếm.
Giống như tôi trước đây, tức nghẹn ở trong ngực, khó chịu đến nỗi hận không thể lấy dao cứa một nhát vào bụng.
Sau khi khóc đã một trận, liền lập tức suy xét một cách thực tế rằng, nếu như cứa một vết dài ở trên bụng thì sẽ đau đớn đến thế nào...
Nghĩ tới vết cứa rỉ máu, tôi sực nhớ đến vết thương trên lưng của Thương Ngô, do vậy sức tập trung liền bị phân tán phần nào, tốc độ lăn của nước mắt theo đó cũng giảm đi đôi chút.
Đương nhiên, còn có thể vì dù sao đây cũng không phải là lần thất tình đầu tiên, thất tình, thất tình thành quen rồi.
Nếu dùng phương pháp khoa học quy đổi số lượng thì lần trước yêu nhau trong năm năm, tôi khóc mất năm tháng, lần này yêu nhau trong mười ngày, do đó, có lẽ tôi sẽ chỉ khóc... thôi rồi, học dốt môn toán, giờ không tính ra nổi...
Tóm lại, dưới tác dụng của những suy nghĩ vớ vẩn, tôi đã ngừng khóc.
Tôi vào phòng tắm rửa mặt, bỗng nhiên nghe thấy tiếng cửa. Ngó ra thì trông thấy một hổ, một trâu vai sánh vai đứng trước cửa thay giày.
Nghe thấy động tĩnh, Thương Ngô ngẩng đầu lên nhìn. Dưới ánh đèn tường màu vàng cam 50W, hình ảnh hắn có chút không rõ ràng.
- Tiểu Tường, quả nhiên em có ở nhà.
Giọng hắn vừa nhẹ vừa khàn, nghe có vẻ kỳ lạ, khiến tim tôi nhói lên, sống mũi cay cay, sau đó phát hiện dáng vẻ hắn càng mờ nhạt hơn.
Hóa ra, hiệu quả thị giác như thế không phải vì ánh đèn, mà là trong giây phút nhìn thấy hắn, mắt tôi bỗng trào ra thứ chất lỏng mằn mặn.
- Sao anh lại về?
- Tỉnh rồi thì về thôi.
Thương Ngô lẳng lặng đáp lời, sau đó tiến lại, nghiêng đầu nhìn tôi, cười mà như không cười hỏi:
- Em thuộc tộc Hổ chúng ta, làm gì phải học loài thỏ?
Tôi đưa cặp mắt thỏ nhìn hắn: - Anh mới là thỏ, là con thỏ đực.
Ngưu Bôn dựa người vào cửa nhìn chúng tôi, khẽ cười, nói:
- Nếu anh ấy là thỏ thật thì chị dâu tính sao?
Tôi nghiến răng, đáp:
- Thì xé xác anh ta ra luôn.
Ngưu Bôn cứng họng.
Thương Ngô lại rất điềm tĩnh, giơ tay ra vuốt tóc tôi, nói:
- Yên tâm. Có em ở đây, ta không sao đâu.
Không hiểu có phải do mới từ bên ngoài vào nhà hay không mà tay hắn rất lạnh, không ấm áp như bình thường.
Lẽ nào, hắn thật sự chịu ảnh hưởng của thời tiết bên ngoài sao? Vậy nên, thực ra hắn cũng cảm thấy lạnh...
Điều này khiên tôi bỗng nhớ đến cái chăn lông vũ mới tinh bỏ quên bên đường nên không tránh khỏi tiếc nuối.
Lại nghĩ tối hôm đó chỉ cách hiện tại không quá hai trăm bốn mươi giờ, cảnh vật vẫn nguyên vẹn nhưng người đã không còn... Tôi không chỉ tiếc nuối mà còn xấu hổ, không chỉ xấu hổ mà còn đau đớn. Cứ đau đớn là chức năng tuyến lệ của tôi lại khởi động.
Đang suy nghĩ, tôi bỗng cảm thấy bàn tay vốn đặt trên mái tóc tôi khẽ dừng lại, sau đó di chuyển xuống trán rồi che kín cặp mắt của tôi.
Lòng bàn tay rất lạnh nhưng tôi lại cảm thấy rất nóng, sau này tôi mới hiểu sức nóng đó có được từ những giọt nước mắt đang tuôn ra như trút của tôi.
Lần này, tôi không gào khóc như trước đây, chỉ tiến lên nửa bước rồi vùi mặt vào lồng ngực hắn.
Tôi không hiểu sao mình lại như thế này, vì cứ coi như trước mặt bố mẹ, đã rất nhiều năm rồi tôi chưa từng khóc, cứ coi như là người bạn thân nhất, cứ coi như là Trương Thần, là Lâm Lỗi, thì nhiều lắm tôi cũng chỉ vừa khóc, vừa cười rồi hét vài tiếng cho xong.
Nhưng giờ đây, tôi lại giống như một đứa trẻ chẳng hiểu biết gì, không có áp lực, cũng chẳng phải che giấu, như thế nào thì cứ là vậy.
Khóc thoải mái rồi, tôi còn ra sức quệt nước mắt, nước mũi vào áo của Thương Ngô, trong lòng thấy thoải mái hơn nhiều.
Lúc này, Ngưu Bôn vẫn đứng yên tại vị trí cũ, nhìn tôi, vẫy tay nói:
- Xem ra, chỗ này không có việc gì cho tôi rồi. Chị dâu à, anh ấy có số điện thoại của tôi đó. Nếu có việc gì thì cứ gọi thẳng cho tôi.
Anh chàng vừa nói vừa mở cửa, trong lúc kéo cửa ra, liền bị một vật thể không rõ danh tính từ bên ngoài tông thẳng vào ngực. Ngưu Bôn loạng choạng một lúc mới đứng yên được, chưa kịp phản ứng lại, đã lập tức bị hàng loạt câu hỏi làm choáng váng:
- Này, anh là ai? Sao lại ở đây? Anh có quan hệ gì với Đậu phụ già? Đậu phụ già đâu? Anh đã làm gì nó rồi...
Tôi rất thông cảm nhìn đồng chí Tứ Ngưu đang vô cùng hoảng hốt, than vãn:
- Trứng muối, mắt mày chỉ để trưng bày thôi sao?
Vật thể lạ này chính là đồng chí Trứng muối, người trước đây đã đập gạch vào Lâm Lỗi khiến anh ta phải nằm viện, cô nàng cạ cứng của tôi.
Nghe thấy tiếng tôi, Trứng muối lập tức buông cổ áo Ngưu Bôn ra rồi nhảy về phía tôi như một con bọ chó, hết nhìn tôi lại nhìn Thương Ngô:
- Không ngờ còn có một anh chàng nữa. Đậu phụ già, mày được lắm! Đang chơi trò "yêu tập thể" à?
- Yêu tập thể cái đầu mày ấy!
Có so sánh mới thấy sự khác biệt. Tại sao tôi lại xác định