pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.

h đến nỗi khắc cốt ghi tâm.
- Ừ, may.
- May mà, anh cũng đối với em như vậy.
Lần này Trương Thần lại không nói gì.
Để không khí bớt tẻ ngắt, tôi đành phải nói tiếp:
- Tình yêu của chúng ta thật "chớp nhoáng". Từ lúc xác định quan hệ yêu đương đến khi kết thúc, trước sau gộp lại hình như nhiều nhất chỉ mười ngày.
Trương Thần giơ tay ra xem đồng hồ, nói:
- Chín ngày hai mươi hai giờ bốn mươi ba phút, từ lúc anh nói với em "Phải" đến câu nói ban nãy "Đúng vậy".
- Có phải anh thích em không?
- Anh muốn chia tay em có đúng không?
- Đúng vậy.
Tôi hít mạnh mũi, chớp mắt thật mạnh, hét to:
- Anh đừng như thế này. Nếu anh như thế này thì em sẽ cảm thấy anh thích em nhiều hơn em thích anh.
Trương Thần bật cười, giọng nói khàn khàn nhưng rõ ràng, chín chắn:
- Tiểu Đậu, anh thực sự muốn luôn ở bên em, muốn quý trọng em, không muốn em phải buồn, không muốn em phải khóc. Anh những tưởng rằng, mình có thể làm được...
Anh nắm chắc vai tôi, xoay tôi nửa vòng tròn, sau đó khẽ đẩy tôi về phía trước, giọng anh vang lên sau lưng tôi:
- Trước đây, đều là em nhìn anh rời đi. Lần này đổi lại, anh sẽ nhìn theo bóng em.
- Phải.
- Được.
Tôi sải những bước lớn, không quay đầu lại.
Tôi thất tình rồi, tôi rất buồn.
Dù cuộc tình này từ đầu chí cuối tổng cộng không đến mười ngày, nhưng tôi vẫn rất buồn.
Vốn định lấy đồ, rồi đi đến chỗ Ngưu Bôn nhưng do trong lòng buồn bã nên tôi muốn quay về nhà ở một mình.
Có câu nói: "Không có cách nào giải sầu ngoài việc giả vờ vui...".
Tôi mua cổ vịt Thanh Võ loại cay nhất, pha ly cà phê đen đặc hơn cả tương rồi nhìn hai thứ này bần thần hồi lâu, cuối cùng lại không nhét vào miệng.
Tôi như con nhặng không đầu lượn quanh phòng mười bảy, mười tám vòng, chóng mặt, hoa mắt, chán nản, cuối cùng chỉ có thể mở máy tính, rồi lại tiện tay đăng nhập QQ.
Vào giờ ăn tối của ngày Chủ nhật, số người Online chỉ đếm trên đầu ngón tay, do đó avatar nào sáng càng trở nên rõ ràng hơn.
Trong đó có một avatar, hình như lúc nào cũng sáng, rỏ lẽ anh ta nghiện game trên QQ nên Online hai mươi bốn tiếng đồng hồ một ngày.
Có một thời gian dài, tôi đều chọn sự phớt lờ đối với người này. Nhưng lần này như bị trúng tà, tay run run, tôi ấn vào avatar đó rồi gửi một biểu tượng mặt cười.
Vừa gửi xong, tôi liền muốn chặt phăng cái đầu mình đi, đang định thoát ra, con chuột dừng lại nút "X" trên đỉnh góc bên phải, tôi lại không nhấn vào.
Cát bụi (******) 18:45:34
A Phúc, em tìm anh ?
Tốc độ đánh chữ của Lâm Lỗi vẫn nhanh như trước đây, công lao này thuộc về mối tình mỗi người một nơi của chúng tôi.
Khi ấy rất nghèo, cước gọi điện thoại đường dài rất đắt, tôi và anh ta liền tận dụng tất cả cơ hội để có thể lên mạng nói chuyện. Ký túc xá, quán net, phòng máy, đều là những nơi chúng tôi từng chiến đấu.
Số QQ của hai chúng tôi là cùng đăng ký một lúc, sáu năm rồi, chưa từng thay.
Trên thực tế, có rất nhiều thứ vẫn không hề thay đổi sau khi chúng tôi chia tay. Ví dụ như số điện thoại di dộng, số tài khoản MSN, địa chỉ email, biệt danh trên mạng, cách gọi thân mật trong đời thực, thậm chí đến ngay cả mật mã thẻ ngân hàng cũng không đổi. Đó chính là ngày sinh nhật của anh ta.
Có duy nhất một thứ thay đổi là tình cảm những tưởng sẽ bền lâu như trời đất.
Trời đất! Xem ra tôi đang thật sự rất buồn. Tôi nhíu mắt, cau mày vẻ đau đớn.
A Tu La (******) 18:47:51
Gửi nhầm.
Tôi chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc đối thoại vô thưởng vô phạt này nhưng lại một lần nữa đang định thoát thì phải dừng lại.
Cát bụi (******) 18:48:34
A Phúc, có phải đã xảy ra chuyện gì không?
Tôi có thể nói một cách không hề phô trương rằng, từ cửa sổ chat, trong font chữ "Lệ", cỡ chữ năm, màu chữ xanh da trời, tôi có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của anh ta lúc này.
Mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay đặt trên bàn phím, khẽ mím chặt môi, thoáng chút lo lắng. Ồ đúng rồi, bên cạnh còn có nửa bao thuốc lá, một chiếc gạt tàn, một cái bật lửa.
Nếu như, những thói quen này của anh ta cũng không hề thay đổi.
Tôi thừa nhận, có những lúc tôi là người rất không quyết đoán. Vậy nên, lúc này tôi do dự, chần chừ, không dứt khoát ấn vào nút "X".
A Tu La (******) 18:52:43
Nếu em xảy ra chuyện, anh sẽ làm gì?
Trong vài phút tôi do dự, Lâm Lỗi vẫn lặng lẽ chờ đợi. Sau khi dòng chữ vừa rồi được gửi đi, anh ta không lập tức trả lời mà lặng lẽ mất khoảng một phút rưỡi.
Cát bụi (******) 18:54:22
Anh sẽ ở bên em, nếu em muốn. Chỉ cần em đồng ý.
A Tu La (******) 18:54:55
Tại sao? Chẳng phải giữa hai chúng ta đã không còn quan hệ gì rồi sao?
Cát bụi (******) 18:56:32
A Phúc ngốc, cho dù là lúc nào, cho dù là tình huống gì, anh cũng không thể bỏ mặc em. Dù chúng ta không còn là người yêu thì vẫn là bạn bè. Dù em không coi anh là bạn thì ít ra em và anh cũng vẫn là đồng hương lớn lên cùng nhau.
Tôi không trả lời mà nhấn thẳng vào nút "X" rồi tắt máy tính.
Vì tôi khóc, dù không có sự trợ lực của vị cay, vị đắng nhưng nước mắt tôi v