Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc
Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.
a muộn, em vẫn chưa ngủ như một chú heo.
Nụ cười của anh dần biến mất, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi.
Điều này khiến tôi bỗng cảm thấy hơi mệt, không phải, là rất mệt.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi vào thẳng vấn đề:
- Bạn của anh họ Hạ, tên An Khiết, đúng không?
Anh hơi sững người, nhắm mắt vào rồi lại mở ra. Dưới những tia sáng phản chiếu của ánh đèn xung quanh, đôi mắt sau cặp kính của anh càng đen hơn, sáng hơn.
Không đợi để anh phản ứng, tôi nói tiếp:
- Anh đi gặp em là muốn chia tay với em, có phải không?
Anh nhìn tôi, cặp mày nhíu lại nhưng ánh mắt không hề lảng tránh. Giọng anh nhẹ nhàng nhưng kiên định:
- Đúng vậy.
- Vì anh và cô ta quay lại với nhau sao?
- Không. Anh và cô ấy mãi mãi không thể bên nhau được. Chỉ là, anh không thể không quan tâm đến cô ấy.
Mấy phút sau, tôi đã hiểu ra một vài chuyện.
Thực ra rất đơn giản, một đôi yêu nhau trong mười năm, sắp kết hôn rồi nhưng vào đêm trước hôm cưới, người con gái bị một ông chủ lớn ở đâu xuất hiện theo đuổi mãnh liệt. Cuối cùng, cô ta lựa chọn tiền bạc và địa vị, vứt bỏ tình yêu và lời hứa. Tiếc thay, chỉ trong thời gian nửa năm ngắn ngủi, ông chủ kia lại thích một người khác. Cô gái vốn kiêu ngạo không có cách nào đối diện với hiện thực tàn khốc nên đã mắc phải chứng phiền muộn nghiêm trọng, bắt đầu nghĩ cách kết thúc cuộc đời.
Vào giây phút cuối cùng, cô ta nhớ đến người con trai đã cùng mình đi hết tuổi thanh xuân nên gửi một email, nói lời xin lỗi.
May thay, cô ta được bệnh viện cấp cứu kịp thời, càng may hơn là người con trai lại quay về bên cô ta. Chỉ có điều, lý do không phải vì tình yêu.
Tôi đã nói rồi, Trương Thần là người rất lương thiện, trong lúc kể lại quá khứ đã từng mang đến cho mình niềm đau khổ vô tận và thậm chí cả sự sỉ nhục, giọng anh vẫn điềm nhiên, không hề có chút căm hận, đến ngay cả oán giận hay quở trách cũng đều không có.
- Tiểu Đậu, anh không thể bỏ mặc cô ấy. Dù gì, anh và cô ấy đã có bấy nhiêu năm tình cảm, đã có bao nhiêu năm bên nhau. Đối với anh, cô ấy là một người thân, anh không thể trơ mắt nhìn cô ấy tự hủy diệt mình, anh thật sự không làm được...
Khi nói những lời này, trong giọng nói của anh như có cơn sóng lớn, không còn ấm áp, rõ ràng nữa mà khàn khàn, ram ráp như thể bị dao cứa vào tim:
- Bác sĩ nói, bệnh của cô ấy phục hồi rất chậm, cần nhiều thời gian, cần nhiều sự nhẫn nại. Từ bé, cô ấy đã mất mẹ, sau khi tốt nghiệp, cũng gần như cắt đứt mọi quan hệ với gia đình. Giờ đây trên thế giới này, cô ấy chỉ có mình anh.
Nói thẳng là tình huống lúc này nằm ngoài suy đoán của tôi, nó không giống với hàng trăm khả năng mà tôi nghĩ đến trong những lúc thẫn thờ. Đặc biệt lại không đủ nhẫn tâm, không đủ ác ý nên khiến tôi không kịp phản ứng. Ngẩn người mãi tôi mới sực nhớ ra, hỏi:
- Phải mất bao lâu mới hoàn toàn hồi phục?
- Anh không biết... - Trương Thần khẽ nhếch môi, nói tiếp: - ... nhưng điều đó không quan trọng. Dù là bao lâu anh cũng không thể để em cùng anh gánh chịu tất cả. Bởi vì, như thế không công bằng với em. Và vì đây là chuyện riêng của anh và cô ấy. Tiểu Đậu, em có thể hiểu không?
Tôi nghĩ, mình có thể hiểu.
Hai người ở bên nhau đã quá lâu, dù sau này không còn yêu nhau thắm thiết, thậm chí là làm tổn thương nhau, nhưng vẫn không thể nào xóa bỏ hình ảnh của đối phương trong cuộc đời mình.
Có thể vì thói quen, có thể vì trách nhiệm, cũng có thể vì tình bạn, và cũng có thể vì tình thân, nhưng không liên quan gì đến tình yêu.
Lấy ví dụ đơn giản, nếu Lâm Lỗi có xảy ra chuyện gì, tôi cũng vậy, không thể bỏ mặc anh ta.
"Không thể bỏ mặc", bốn chữ này, tôi hiểu.
Theo mô tuýp phát triển trong phim, Trương Thần có lẽ sẽ vì muốn tôi quên anh, hận anh nên giả vờ quay lại với cô Thiên thần mùa hạ, sau đó bị tôi chửi rủa rồi tát, cuối cùng trái tim anh tan nát nhìn theo bóng tôi khuất xa dần.
Hoặc là sau khi biết sự thật, tôi sẽ ngân ngấn nước mắt kiên quyết cùng anh chăm sóc cô Thiên thần mùa hạ kia. Cuối cùng, sau khi trải qua hàng loạt những đả kích lẫn hiểu lầm, ánh sáng của Thánh mẫu tôi cuối cùng cũng cảm hóa được trời đất, tình bạn của ba người và tình yêu của hai người cùng tồn tại và chúng tôi sẽ cùng sống trong những ngày vui vẻ, hạnh phúc...
Thế nhưng, dù cuộc sống có đầy những tình huống cẩu huyết thì cũng không phải là đang trên kịch trường.
Trương Thần lựa chọn sự thẳng thắn, thành thật, tôi lựa chọn rời xa anh. Hai chúng tôi, mỗi người một lựa chọn, bình tĩnh mà quyết đoán.
Không có nước mắt, không có sự đau khổ xé gan xé ruột, không hỏi trời, hỏi đất, hỏi biển, tất cả đều theo lẽ tự nhiên.
Tôi giậm giậm chân, hình như không còn tê nữa.
Buông tay khỏi cây cột điện, tôi cười hì hì nói:
- May mà người trong văn phòng đều không biết chuyện của hai chúng ta, đỡ phải tốn công giải thích.
Trương Thần gật đầu, cuối cùng trên khóe môi anh cũng lộ ra một đường cong nho nhỏ:
- Ừ, cũng may.
- May là chúng ta chưa nói tới kế hoạch hay lời hứa gì.
- Ừ, may.
- May mà em vẫn chưa rất rất rất thích anh, thíc