Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.
thể sắp chết đến nơi vậy?
Ngưu Bôn thấy tôi kích động như vậy, anh ta chỉ lặng lẽ nhìn, nói:
- Chị sợ rồi, đúng không?
Tôi ngẩn người trong giây lát rồi bỗng như quả bóng bị châm kim, nhanh chóng xẹp lép. Tôi buông Ngưu Bôn ra, ngồi thụp xuống ghế, có lẽ vì chưa ăn cơm nên toàn thân mềm nhũn, không còn chút sức lực nào, lòng bàn tay và trán đều vã mồ hôi.
Được rồi. Tôi thừa nhận, không phải vì đói, mà vì sợ hãi.
Tôi thực sự thấy sợ, cứ nghĩ đến dáng vẻ Thương Ngô lúc trước, cái dáng như sắp chết tới nơi...
Nhưng thần tiên cũng có thể chết sao?
Tôi cố ép mình điều chỉnh những suy nghĩ linh tinh trong đầu, miễn cưỡng hổi phục lại vẻ điềm đạm trên mặt, nói:
- Thương Ngô vốn đã bị thương đúng không? Sao lại như vậy?
Ngưu Bôn im lặng.
- Bị thương từ khi nào?
Ngưu Bôn vẫn không trả lời.
Tôi đành tự mình nhớ lại, nói:
- Có phải có liên quan đến cái tà khí gì đó mà anh ta đã từng nhắc đến không?
Ngưu Bôn lắc đầu, tiếp tục im lặng.
Thái độ "đánh chết cũng không khai" này khiến tôi muốn phát điên nhưng trước mặt một anh chàng khôi ngô, trầm tính, yếu đuối, tôi thực sự không thể phát tiết được, nên đành nín nhịn.
- Vậy thì anh cũng phải cho tôi biết tại sao anh ta đang khỏe mạnh như vậy, đột nhiên hôm nay lại ra nông nỗi này?
Ngưu Bôn do dự một hồi, cuối cùng cũng mở miệng:
- Thực ra vết thương trên người anh ấy chưa khi nào lành. Thời gian này hoàn toàn dựa vào sự tu dưỡng bấy lâu mới có thể miễn cưỡng khống chế được. Thế nhưng sau khi uống rượu, ý thức dần yếu đi nên mới dẫn đến việc vết thương đột nhiên tái phát.
Tôi sững người.
Thì ra tai họa này hoàn toàn do hai chai rượu trắng gây ra. Nghĩ lại, một người chưa bao giờ uống rượu là Thương Ngô chắc cũng không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến vậy...
Nhưng nếu không có tai họa này, tôi mãi mãi chẳng bao giờ biết được, trên người hắn có một vết thương.
- Thần tiên vô cùng lợi hại, sức mạnh vô song, sao có thể bị thương chứ?
- Là thần tiên không có nghĩa cái gì cũng biết, không sợ bất kỳ điều gì và cũng không mạnh mẽ như chị nghĩ. - Ngưu Bôn khẽ thở dài, nói: - Chị dâu à, có một số chuyện anh ấy không muốn tôi nói với chị. Tính khí của anh ấy, chị đã sống cùng một thời gian, chắc chị cũng hiểu.
Tôi cười, đáp:
- Ương ngạnh, khó chịu.
Ngưu Bôn cười.
Suy nghĩ một lát, tôi lại hỏi:
- Nếu như thần tiên bị thương, có phải cũng giống như những đại hiệp trong phim, cách tốt nhất là dùng nội lực trị thương đúng không?
- Điều đó là đương nhiên.
- Vậy việc đi về giữa chỗ này và núi Hổ Gầm, dùng nội tức kết thành một viên đơn dược có thể giúp tôi không sợ lạnh, không sợ nóng, có phải cũng cần đến pháp lực mới làm được?
Ngưu Bôn chậm rãi gật đầu, ngừng lại giây lát, anh ta nói tiếp:
- Cả vết tích kia nữa.
Tôi sờ tay lên cổ.
Cứ coi là tôi đần độn thì đến giờ phút này cũng đoán được ra, vết tích đó cơ bản không phải là dấu ấn nụ hôn gì.
Sao phải làm những điều này? Tại sao cứ phải tự tỏ ra mạnh mẽ? Đúng là đồ con hổ ngốc nghếch...
Tôi thất tình
Ngưu Bôn nói, hết men rượu rồi Thương Ngô tỉnh dậy sẽ không sao, thế nhưng đến tận tối ngày hôm sau hắn vẫn ngủ li bì. Tuy nhiên, sắc mặt hắn không còn đáng sợ như ban đầu nữa.
Tôi về nhà thay giặt quần áo và lấy ít đồ dùng cần thiết để đi làm. Lúc ra khỏi cửa, tôi thấy tấm thiệp mời đang được đặt trên bàn uống nước, tiếp đó liếc thấy đôi mắt gấu trúc to đùng và mái tóc rối bù của mình trong gương.
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn biến mình như con trai. Thế nhưng, chỉ vì Lâm Lỗi vô tình nói là thích con gái để tóc dài nên trong năm năm yêu đương, tôi chưa từng cắt tóc. Mãi đến tận sau khi chia tay, tôi mới cắt một nhát làm hai đoạn mái tóc dài đã quá hông.
Thất tình lần trước có thể cắt ngắn tóc, lần này thì sao?
Sự tê liệt nhanh chóng lan từ thần kinh chân tới trung tâm đại não, tôi dường như hoàn toàn mất đi khả năng miêu tả cảnh tượng lúc đó.
Tóm lại, tất cả đều vô cùng kịch hóa.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, tự mình trải qua, chắc chắn tôi sẽ không hề do dự tỏ vẻ xem thường sâu sắc đối với những trò khuôn sáo ác ý này.
Trong không khí tựa như kịch trường, nhân vật nam đội trên đầu vòng ánh sáng là Trương Thần nói vài câu gì đó với nhân vật nữ cũng đội vòng ánh sáng, rồi sau đó một mình đi về phía tôi, từng bước từng bước, đến trước mặt tôi.
Trong phút chốc, những tia sáng từ vòng sáng kia lấp lánh làm chói mắt tôi.
Chân tôi vẫn tê, càng lúc càng tê. May mà bên cạnh có cột điện nên tôi vẫn có thể ưỡn ngực thẳng lưng như một cây bút chì. Cảm ơn Đảng, cảm ơn nhân dân, cảm ơn cột điện!
- Tiểu Đậu...
- Có phải anh muốn hỏi, sao em lại đến đây? Trời đất nhân từ, chỉ tình cờ ngang qua thôi.
Trương Thần đẩy gọng kính theo thói quen, giọng nói trầm ấm, nụ cười nhàn nhạt:
- Anh vốn định lát nữa sẽ tới gặp em.
Tôi cũng gượng cười:
- Đúng rồi. Anh đã hứa, sẽ lập tức đi tìm em, một giây cũng không chậm trễ. Còn may, giờ vẫn chư