Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.

trong tôi mà nói, hắn thực sự đối xử với tôi quá tốt, tốt đến mức trời giận, người oán, tốt đến mức nổi da gà.
Tuy nhiên, phụ nữ là chúa hay nhầm lẫn giữa cảm động và động lòng. Chuyện khiến tôi cảm động thì có, có rât nhiều, còn những chuyện khiến tôi động lòng liệu có hay không, và có bao nhiêu?
Ôm trong lòng mối nghi vấn đó, tôi nhìn người đang ở bên cạnh, chợt thấy buồn thương.
Tôi thực sự có chút biến thái, khẩu vị cũng hơi khác người, nhưng dù thế nào, cũng chưa đến mức lập kế lên giường với một thằng nhóc bảy tám tuổi, đặc biệt còn là thằng nhóc nghiện chơi Đại chiến ma cà rồng đến nỗi mặt mày méo mó.
Hai tuần nay, Thương Ngô nói là đã đến giai đoạn khôi phục quan trọng nên phải cố gắng bảo tồn pháp lực, do đó gần như cả ngày hắn giam mình trong bộ dạng một đứa trẻ.
Vì mọi cảm hứng, sở thích đều chuyển từ các bộ phim Hồng Kông, Đài Loan sang mấy trò chơi nhảm nhí trên máy tính, nên con vật quý hiếm thuộc loài động vật được bảo vệ cấp một của quốc gia kia bá chiếm chiếc máy tính của tôi, đến chết cũng không rời, khiến tôi lâu lắm rồi không xem được phim tình yêu đồng tính... Đương nhiên, trong hoàn cảnh sống chung với một thằng bé như hiện nay, tôi cũng khó tìm được bộ phim đồng tính nào hợp khẩu vị...
Nhắc đến phim đồng tính, tôi lại nghĩ, trước đây hình như tôi luôn chỉ nghiên cứu việc hai người con trai làm thế nào với nhau, chứ chưa bao giờ nghiên cứu quá trình "yêu" thực sự giữa nam và nữ. Không biết vị trí cơ thể, tư thế, các bước... là đều nằm xuống hay mỗi người một tư thế khác nhau...
Ý nghĩ nối tiếp ý nghĩ ùa tới ngày một nhiều, cuối cùng, khi tôi nhìn thấy một bông hoa nhỏ màu vàng non đang đung đưa đón gió trên màn hình máy tính, trong lòng bỗng thấy ngứa ngáy, không kìm được, lẩm bẩm: "Bông hoa hướng dương này thật cuốn hút, cái tư thế hướng về mặt trời kia...".
Thương Ngô hoàn toàn phờt lờ tôi, tiếp tục toàn tâm với việc mua súng đánh nhau với bọn ma cà rồng, hắn chỉ dùng giọng nói trẻ con, trả lời ngắn gọn:
- Trời tối, không có ánh mặt trời.
- Vậy thì lúc nào mới có?
- Giờ là mùa mưa, dự báo thời tiết nói rồi, ít nhất còn âm u một tuần nữa.
Tôi vò đầu bứt tóc, lăn lộn trên ghế sofa. Hắn thực sự đang thảo luận về vầng mặt trời trên trời với tôi sao?
- Thương Ngô...
Tôi vuốt ve mái tóc mềm mượt của hắn, nói một câu như trong phim truyền hình Đài Loan khiến người khác thấy ê răng.
- Người ta làm đủ rồi.
- Ừ.
- Tôi làm mẹ đã gần hai mươi ngày rồi.
- Ừ.
Một mắt Thương Ngô dính vào màn hình chơi game, một mắt liếc tôi, sau đó hắn vừa giết ma cà rồng đầu rơi khắp nơi, vừa ôm máy tính bò lên đùi tôi, cuối cùng với khuôn mặt còn đằng đằng sát khí, hắn nói với giọng yếu ớt, đáng thương vô cùng:
- Mẹ không thích con nữa sao?
- …
Con hổ này có khả năng bị tâm thần phân liệt rồi, chắc chắn là thế.
Bản năng người mẹ trong tôi lại trỗi dậy không sao đè nén nổi, đành chấp nhận ôm hắn vào lòng, véo véo cái má non choẹt của hắn, rồi tiện thể thơm hai cái, nói:
- Xét thấy trước đây anh làm bố tôi trong nhiều năm nên tôi đành chịu mệt thêm vài ngày vậy.
- Phải bồi bổ tinh thần và thể lực, nếu không đến lúc đó, người mệt sẽ là em đấy.
Câu nói tưởng như vô tình, nghe thực sự trong sáng và ngây ngô của hắn lại kích thích máu trong tim tôi gần như trào ngược lên não.
Không nên trêu chọc người đàn bà đang đói khát, con hổ chết tiệt này chắc chắn là cố ý đây.
Sau khi nhận thức được điều đó, tôi bắt đầu phát cuồng, kề sát vào cái tai nhỏ, mềm mại của hắn, thì thầm:
- Tôi thật sự muốn biết tôi có thích anh không?
Bàn tay nhỏ bé của hắn bỗng run rẩy, khiến một hàng ma cà rồng vượt qua hai đường phong tỏa:
- Làm thế nào mới biết được?
Tôi vẫn nhẹ nhàng như thổi gió bên tai hắn:
- Phải xem lúc trên giường, tôi có thể tìm thấy khoái cảm từ anh không?
Lần này, bàn tay hắn không run rẩy nữa mà đờ ra, mấy giây sau, từ máy tính vang ra tiếng chim kêu thảm thiết đến xé gan xé ruột.
Tôi cố tình tỏ ra ngạc nhiên, nói:
- y da! Óc của anh bị ma cà rồng ăn rồi.
Lúc này hình như cổ hắn có phần cứng đờ, trông giống hệt một con rô-bốt. Hắn nhìn tôi, chớp chớp cặp mi dài, giọng nói còn thoảng hơi sữa, hỏi:
- Ma cà rồng chỉ ăn mất óc của người ta thôi, cơ thể người ta vẫn còn đây, mẹ có muốn ăn không?
- …
Trời! Từ bị động, thoáng cái đã biến thành chủ động, đúng là một con hổ lưu manh!
Choáng nữa là, tình này, cảnh này, đoạn đối thoại này liệu tôi đã đủ để bị bắt vào tù ngồi mọt gông chưa?
Không đợi tôi trả lời, Thương Ngô đã đóng máy tính lại rổi duỗi hai cái chân ngắn ra, nhảy xuống, sau đó đi vào phòng ngủ, trong mười giây đã biến thân xong.
Không biết con hổ lớn trước mặt này đang nghĩ gì mà lại khoác trên mình một chiếc sơ mi trắng cùng với cái quần âu màu xám chỉnh tề, trông như chú rể bên nhà trai vậy.
Tay áo được xắn lên tận khuỷu, cổ áo để mở ra ba cúc, đôi chân dài thẳng tắp trong chiếc quần mỏng, đai quần vừa khít với người, khiến cặp mông đầy đặn nhô cao...
Phù...
Mười mấy ngày rồi khô


Snack's 1967