Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc
Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.
ng gặp hiện thân của con hổ lớn nên khả năng đề kháng mỹ sắc của tôi giảm mạnh theo cấp số nhân, cứ chạy miết về cực âm.
Huyết dịch trong người tôi như chảy ngược.
Thương Ngô vẻ mặt nghiêm túc đi đến, ngồi cạnh tôi, cánh tay trải rộng trên lưng ghế sofa rồi ôm tôi một cách rất tự nhiên:
- Tiểu Tường...
Giọng nói âm trầm nhưng rất rõ ràng, còn mang vẻ gợi cảm, nghe hay đến nỗi mắt tôi rưng rưng.
- Ông bố hổ, cuối cùng bố cũng về rồi.
Hắn lộ rõ vẻ bối rối, rồi trong thoáng chốc lại khẽ cười, kéo vai tôi vào lòng, nói:
- Nhớ ta rồi phải không?
Nụ cười của hắn khiến lục phủ ngũ tạng, tim gan tỳ phổi của tôi bỗng biến thành một làn khói đen bay lên trời. Đến khi gò má áp vào lồng ngực đã lâu không gặp, đến khi ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ, thì trong đầu tôi chỉ còn lại hình ảnh một bông hoa hướng dương đang thỏa sức nhảy nhót dưới ánh mặt trời như một cô gái lầu xanh...
Phật Tổ ơi, lúc này không thử thì còn đợi đến khi nào?
Nếu tôi thực sự đã thích hắn thì sẽ làm chuyện vui vẻ với người tình ngay, không cẩn quan tâm những thứ linh linh khác.
Nhưng nêu tôi không... hoặc chưa... tôi sẽ nhìn thẳng vào mắt hắn, rồi đá một cái... như vậy hình như hơi khó... chắc chắn sẽ bị hổ cắn một miếng! Hay là dứt khoát tấn công "bông hoa cúc" của hắn? Tóm lại là không thể để mình bị thiệt!
Chủ ý đã rõ, tôi bám vào cổ, tiện thể ngồi lên đùi hắn. Từ trên nhìn xuống, thấy ánh mắt ngạc nhiên của hắn, tôi hình thản hỏi:
- Tiếp theo, người chủ động sẽ là tôi hay anh?
Hắn lại cười, cặp môi mỏng khẽ mở, hơi nhếch lên, hai lay ôm trọn eo tôi, nhún vai đáp:
- Tùy em.
Thật biết tôn trọng phụ nữ.
Câu nói của hắn khiến tôi cảm động đến nghẹt thở.
Ngón tay tôi lẩn vào người hắn qua cổ áo rộng, làn da hắn nóng bỏng, sờ vào thấy âm ấm, nhẵn mịn, cảm giác rất tuyệt.
Nhưng tiếp theo nên làm gì?
Não bộ như đang bị sung huyết, tôi cố gắng nhớ lại tình tiết trong các bộ phim đồng tính...
Lật người hắn lại, để hắn nằm bò trên sofa, sau đó cởi quần áo hắn, rồi...
Thế nhưng, lý luận của Trứng muối là xây dựng trên cơ sở người con gái bị tấn công chứ không phải là chủ động tân công. Nếu làm ngược lại, thì sẽ ra kết luận gì nhỉ?
Thấy tôi dừng lại, Thương Ngô cười hỏi:
- Em sao thế?
- Hay... hay là, anh chủ động nhé?
Hắn không hề khách sáo, lật ngay người tôi ra, đè xuống, một tay đỡ lấy gáy tôi, tay kia đang ở vùng eo tôi, từ từ di chuyển tới địa điểm có size 36C. Qua bộ đồ ngủ cotton, nhiệt độ của lòng bàn tay hắn nhanh chóng nướng tôi thành con cá thiếu nước.
Miệng tôi khát khô, hắn vùi đầu vào mớ tóc sau tai tôi, hơi thở có phần gấp gáp chạm khẽ vào tai, đi vào màng nhĩ và chiếm đoạt tầng biểu bì đại não của tôi...
Tôi cử động chân tay, tóm lây đám quần áo trên người lum, chỉ muốn xé toạc ra để bước vào một trận chiến hoang dại, thì nghe thấy giọng Thương Ngô vô cùng nhỏ nhẹ:
- Bộ quần áo này đắt lắm đấy.
- …
Tôi bỗng dừng tay lại.
Hắn nén cười rồi tiếp tục kích thích hệ thống thần kinh đáng thương của tôi:
- Tiểu Tường, em thích ta làm như thế này với em không?
Tôi trả lời trong cơn mê loạn:
- Thích.
- Em có thích ta không?
Tôi mơ màng đáp:
- Thích.
Hắn lại khẽ cười, tôi như sực tỉnh:
- Anh lừa tôi!
- Đã biết kết luận rồi thì dừng lại vậy.
- …
Thương Ngô buông tôi ra, ngồi thẳng người trên ghế sofa, thở dài thườn thượt, khuôn mặt trắng trẻo của hắn vẫn hơi ửng đỏ.
Tôi bò dậy, xô hắn ngã rồi đè lên người hắn, nói:
- Anh đã châm lửa rồi còn muốn bỏ chạy sao?
Hắn nghiêng đầu nhìn tôi, hai mắt lim dim:
- Chẳng phải em nói muốn khắc trên mộ mình hàng chữ "Trả về nguyên trạng" sao? Ta đang giúp em thực hiện nguyện vọng đó.
- Bây giờ, nguyên trạng không bằng đồ dùng lại. Anh thấy đấy, nhà mua lại, giá cũng có thấp hơn so với chung cư mới đâu.
-... So sánh hay lắm...
- Nhà này của tôi vẫn mới, nếu anh không đến ở thì người khác sẽ được lời thôi.
- Em dám!
Thương Ngô hứ một tiếng rồi đột nhiên kéo mạnh tôi xuống, ôm chặt vào lòng khiến tôi nghẹt thở.
- Tiểu Tường, em hãy nhớ, em còn nguyên hay đã qua sử dụng, đều do ta quyết định.
Hì hì, lại bắt đầu rồi, nhưng tôi thích!
Thú tính nổi lên, tôi đang định phá tan lớp bọc còn niêm phong suốt hai mươi bốn năm rưỡi của mình, thì lại nghe thấy giọng hắn:
- Bây giờ chưa được...
- Cái gì chưa được?
- Ta...
- Anh... anh... không được?!
Tôi ngạc nhiên, ngóc dậy hỏi:
- "Héo" ư?
Sắc mặt Thương Ngô tím lại, rồi ửng đỏ, rồi lại trắng bệch và cuối cùng là hơi tái:
- Em xem, ta có "héo" hay không?
Tôi cúi đầu nhìn theo ánh mắt của hắn, trông thấy một "tiểu đệ đệ" vô cùng khỏe mạnh, cường tráng, đang trong tư thế ngẩng cao đầu.
- Ta đã nói với em rồi, bây giờ là thời kỳ khôi phục quan trọng cuối cùng, nên có một số chuyện tạm thời không được làm. - Thương Ngô nằm bất động tại đó... có lẽ không động đậy được thật, khuôn mặt hắn tỏ vẻ kim nén, giọng nói khàn khàn: - Đợi thêm một tuần nữa, trời sẽ nắng lên thôi.
Thế thì tôi còn biết làm