XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Lấy Chồng

Nhật Ký Lấy Chồng

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341637

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.

c một mình về nhà, rõ ràng là biết trong phòng có người còn đang ngủ, nhưng lại cảm thấy không hề có hơi người.
Có con có lẽ sẽ tốt hơn ! Nếu có hai, ba đứa con chạy qua chạy lại ở đây thì chắc chắn sẽ phải là một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Suy nghĩ này vừa nảy ra đã vô cùng mãnh liệt, lúc lên tầng anh rảo bước rất nhanh, đẩy cưa phòng ngủ ra thấy tối om, trên giường không có một tiếng động, đoán chắc Y Y đã ngủ say từ lâu. Anh vào phòng tắm, cởi quần áo ra ngắm kỹ mình trong gương.
Đàn ông ở tuổi bốn mươi, anh quanh năm bận rộn, bôn ba khắp nơi, không biết đã bao lâu rồi không soi gương. Hóa ra đã già thật rồi. Phần eo lỏng lẻo, không có đường nét nào.
Không phải là lúc nghĩ đến những chuyện như thế này. Anh quay mặt đi vào buồng tắm đứng, tắm với một tốc độ rất nhanh, sau đó lên giường.
Vợ anh đang nằm giữa giường, dường như đã từ lâu đã quen với việc chỗ này là của một mình cô ấy. Cô quay lưng về phía anh, không có tiếng động nào.
Sau khi nằm xuống anh ôm chặt cô từ phía sau, sau đó xoay người cô lại. Trong bóng tối cô khẽ “í” lên một tiếng, dường như có vẻ kinh ngạc, nhưng rất ngoan ngoãn, không hề có ý định chống cự đẩy anh ra.
Đột nhiên anh phát hiện ra đôi mắt cô nhắm chặt, không hề tỏ ra mừng rỡ, ngay cả giả vờ cũng không muốn giả vờ.
Anh cảm thấy thất vọng. Lần đầu tiên gặp cô, cảm thấy cô mãi mãi là cô bé dẩu môi kéo vạt áo rách đó, và cô cũng luôn luôn ngưỡng mộ anh, như một chú chim non tụa mình vào người khác, cố gắng thể hiện tốt vai diễn của mình.
Nhưng hiện nay, người phụ nữ nhắm chặt mắt nằm bên cạnh này lại xa lạ biết bao. Đây chính là vợ anh ư ? Tại sao anh lại không quen nữa ?
Tự nhiên không còn cảm thấy hứng thú nữa, anh liền xoay người snag phía khác.
“Sao vậy ?”. Cô mở mắt ra nhìn anh, giọng hỏi rất khẽ.
“Không sao cả, có lẽ là do mệt quá”. Đôi mắt cô rất đẹp, lúc nhìn anh long lanh, sáng ngời. Mặc dù phòng ngủ tối om, nhưng anh đã quen, dù tối đến đâu cũng vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt với lòng trắng lòng đen rất rõ ràng đó.
Đây là vợ anh mà ! Anh đã rụt rè chờ đợi cô bao nhiêu năm, đợi cô trưởng thành, rồi lại đợi cô cam tâm tình nguyện lấy mình làm chồng. Trước đây cho dù có mệt mỏi đến đâu, chỉ cần nhìn thấy cô là anh cảm thấy mãn nguyện. Bây giờ tại sao lại như vậy ? Lại cảm thấy cô ấy thật xa lạ.
Tự thấy áy náy, anh đưa tay ra ôm cô vào ngực mình, cúi đầu nói “Anh xin lỗi”.
Cô biết trả lời thế nào ? Chồng mình đang nằm bên cạnh, vừa nãy anh muốn làm tình với cô, họ có rất ít thời gian ở bên nhau, đây là lần đầu tiên trong tháng này, có thể cũng là lần cuối cùng, nhưng anh đã bỏ cuộc giữa chừng.
Y Y đưa tay ra sờ lên mặt anh, Ngưu Chấn Thanh già trước tuổi, phần trán nối hai lông mày khá nhăn, gần đây nếp nhăn đó càng hằn sâu hơn. Cô lặng lẽ thở dài, không có ý gì oán trách, chỉ cảm thấy thế gian này không ai là không đáng thương cả.
Sau khi chia tay với Y Y, Tiền Đa Đa lên xe ngồi một mình và bắt đầu thở dài. Vừa nãy chỉ là cố gắng cười nói trước mặt Y Y, có hay không có cảm giác đương nhiên sẽ khác nhau. Sao cô lại không biết chứ ?
Đâu phải là chưa yêu bao giờ đâu, đâu phải không biết sự khác biệt giữa hai cái đâu.
Yêu không như vậy, cần thiên thời địa lợi nhân hòa. Hóa ra anh cũng ở đây – yêu là chuyện khó hơn lên trời.
Nhưng hiện giờ cái cô cần không phải là yêu, mà là hôn nhân.
Lúc đầu cô tưởng rằng hôn nhân không có gì là khó, hết hôn theo sự sắp đặt của bố mẹ cũng được, tổ chức quyết định cũng được. Những người muốn kết hôn chủ yếu là ngững cô gái chàng trai si tình nhưng gặp trắc trở trong chuyện tình cảm, khắc phục bản thân mình, chỉ cần chấp nhận được về mặt sinh lý, tâm lý, có thể kết hôn bất cứ lúc nào.
Không ngờ lại rắc rối như vậy, lại còn tưởng rằng đã tìm được một người cùng chung chí hướng, lại để xảy ra hiểu lầm là người yêu cũ.
Cô không sợ anh khó quên tình cũ, chỉ sợ anh vì muốn quên tình cũ mà giả vờ cùng chung chí hướng với cô.
Vừa lái xe vừa nghĩ, Tiền Đa Đa cảm thấy đau hết cả đầu.
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy bế tắc, cuối cùng cũng không muốn nghĩ nữa.
Thôi vậy ! Đối với cô thời gian rất quý giá, không chịu nổi trò chơi ú tim này.
Cô như kẻ nhảy vào lửa để kết hôn, nếu không xem xét cẩn thận, trở thành vật thế thân cho người khác, thế thì nửa cuộc đời làm sao có thể đối mặt với lòng tự trọng của mình ?
Dù thế nào cũng không còn cách nào khác, cô đã quyết định rồi. Hít một hơi thật sâu, cô lấy điện thoại ra bấm số, đầu bên kia nghe máy rất nhanh, bên cạnh còn có loáng thoáng tiếng người, và cả tiếng chào nhau nữa.
“Anh đang bận à ?”. Những câu nói tiếp theo mà cô muốn nói không dễ nghe, nghĩ một lát, Tiền Đa Đa muốn xác định đối phương đang ở trong hoàn cảnh nào và bầu không khí thế nào trước.
“Hôm nay anh có giờ của lớp nghiên cứu sinh tại chức, vừa kết thúc xong. Không có việc gì, em nói đi”. Giọng anh vẫn cười cười như mọi bận, Tiền Đa Đa càng thấy khó mở miệng hơn.
Nên mở lời thế nào đây ? Phải nói gì đây ? Nói thôi chuyện của chúng ta đành thôi vậy, vì em không mu