80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Lấy Chồng

Nhật Ký Lấy Chồng

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341647

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.

, Tiền Đa Đa gật đầu bày tỏ sự tán đồng, sửa ngay vào bản kế hoạch.
Đã lao vào công việc là quên cả thời gian, lúc ngẩng đầu lên, Tiền Đa Đa giật mình: “Bảy giờ rồi cơ à?”.
Hứa Phi cũng ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, “Trường phòng Tiền có hẹn à?”.
Đột nhiên cô sực nhớ đến ánh mắt đó của anh khi nhìn thấy cô đi với Diệp Minh Thân, Tiền Đa Đa trở nên nhạy cảm, “Hôm qua ở Hoàn Nghệ…”
Hứa Phi cười, anh có khuôn mặt rất trẻ con, lúc cười khóe mắt cong cong, trông càng rạng rỡ. “Em có hẹn, không chào tôi là điều rất bình thường. À, từ sau đừng gọi tôi là giám đốc điều hành nữa, ngay từ ngày đầu tiên, tôi đã yêu cầu mọi người gọi tôi là Kerry, chỉ có em là toàn quên thôi”.
Đây có nghĩa là gì? Tỏ ý giảng hòa? Hơi bất ngờ trước thái độ của anh, Tiền Đa Đa cảm thấy bối rối.
Lúc đầu cô tưởng rằng anh sẽ nhân cơ hội này để trả thù, gây chuyện gì đó với cô, lúc này đây trong lòng cô đầy cảnh giác lẫn bất an, không ngờ thái độ của anh lại hòa nhã không hề trách móc gì trước sai sót của cô. Hành động này chẳng khác gì đem lửa hồng đến trong tuyết lạnh, cuối cùng lại còn giúp quét tuyết trươc cửa nhà cô. Khiến người ta thực sự cảm đông, tự nhiên cô không có phản ứng gì.
Không phải Tiền Đa Đa không thể chấp nhận được việc ông sếp trẻ tự nhiên từ trên trời rơi xuống, mà thực ra là cảnh tượng hai người gặp nhau thực sự quá kinh khủng. Mặc dù tự cho mình là con người thời hiện đại, ít nhiều cũng là một cô gái trưởng thành, chín chắn, nhưng đứng trước một vị sếp đã từng quấn quýt, siết chặt, hôn mình sau khi say rượu, không nỡ phủi tay xin từ chức, lại không thể coi anh ta như không tồn tại được, thực sự rất khó tìm ra một cách chung sống ổn thỏa. Tuy nhiên từ trước đến nay Tiền Đa Đa vẫn thích mềm hơn là rắn, thái độ của anh hòa nhã, hơn nữa lại vừa giúp được cô một việc lớn, thực sự không thể nào trung ra bộ mặt ngáo ộp như trước đó nữa.
Thái độ của cô đã dịu lại, cô đáp: “Anh cũng đừng gọi tôi là trưởng phòng Tiền nữa, nghe buồn cười lắm”.
“Thế gọi là gì?”.
“Gọi tôi là Dora, Sam và mọi người đều gọi tôi như vậy”.
Anh lại cười, “Dora? Nghe như tên của nhân vật chính trong phim mạo hiểm của trẻ con”.
Bản kế hoạch đã chỉnh sửa xong, thành công tốt đẹp, Tiền Đa Đa đã thấy vui hơn, lúc này bất giác cảm thấy thoải mái, “Thế thì anh cứ gọi tôi là sếp theo team của tôi, tôi cũng không ngại đâu”.
“Ok!”. Anh lộ rõ vẻ nghiêm túc trên khuôn mặt, “Thế thì cứ để Sam gọi tôi như trước đây vậy, sau khi trở thành nét văn hóa chung của công ty, tôi nhất định sẽ làm theo”.
Sam là ông tổng giám đốc Tây ở đây, nhìn giống như ông già Noel. Tiền Đa Đa không kìm nổi liền tưởng tượng ra cảnh miệng ông ta thốt ra hai chữ “sếp ơi”mà không nhịn được cười.
“Được rồi, bản kế hoạch rất khá, tôi chờ đợi bài thuyết trình của em ngày thứ hai, đến lúc đó tôi sẽ ngồi dưới và là người đầu tiên vỗ tay. Yên tâm đi!”. Không nói đùa nữa, Hứa Phi kết thúc câu chuyện.
Tiếng máy in đưa giấy ra rất nhanh, nghĩ đến buổi họp sáng thứ hai phải dùng đến, Tiền Đa Đa tranh thủ đem bản kế hoạch vừa in xong sang phòng in ấn photo đóng thành quyển, lúc quay về trên tay cầm đầy tài liệu.
Mặc dù là chủ nhật, nhưng trên đường đi cô vẫn thấy rất nhiều đồng nghiệp ra vào công ty, khối nước ngoài còn bận rộn hơn, vẫn phải họp trực tuyến nặc dù lệch múi giờ, trong phòng họp rộng chứa đầy người.
Bức rèm kính của phòng họp không kéo rèm cửa che nắng xuống, lúc Tiền Đa Đa ôm tài liệu đi ngang qua, đúng lúc bị giám đốc điều hành khối nước ngoài đang ngồi ở vị trí chủ tọa nhìn thấy từ xa đã cười với cô, để lộ vẻ thông cảm vì chúng ta là những kẻ cùng hội cùng thuyền cùng cảnh ngộ.
Tiền Đa Đa hơi ngượng ngùng, giống như hồi nhỏ nhận được lời khen vốn không phải dành cho mình, muốn giải thích nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Sau khi mọi việc đã kết thúc, Tiền Đa Đa đến gõ cửa phòng giám đốc điều hành chào anh: “Giám đốc, à không, Kerry, tôi về trước đây”.
Hứa Phi đang ngồi trước bàn cúi đầu bận việc, nghe thấy có tiếng người nói bèn ngẩng đầu lên cười, cũng không gọi cô lai, “Ok, đi cẩn thận nhé”.
Vẻ mặt đó rất tự nhiên, trong đầu cô dường như nghe thấy “ding”một tiếng, vô cùng thoải mái. Sau hơn một tháng bị nụ hôn sau khi say rượu làm cho phiền muộn, cuối cùng Tiền Đa Đa cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cả hai đều là người lớn, quên đi thôi, quên đi thôi! Người ta ít tuổi hơn cô, lại có một khuôn mặt như thần tượng của toàn dân, nói đi nói lại, cô cũng không thiệt thòi.
Khi đã thấy thoải mái, cảm giác đề phòng cũng tiêu tan, lại đứng ở cự ly gần và bị quầng sáng đó chiếu rọi, một người tự nhiên nhận thấy có sức miễn dịch đối với sức hút của anh như Tiền Đa Đa cũng bị chói mắt một giây.
Mắng mình vô tích sự, Tiền Đa Đa quay người định đi ra, nhưng không bước đi được, ngần ngừ mấy giây vẫn quay lại.
Được thôi, mặc dù cô không phải là thánh nhân quân tử, nhưng hôm nay người ta giúp mình như vậy, thái độ lại dễ chịu, mặc dù nói mọi người cùng ở trên một con thuyền cùng chung số phận, cô xảy ra chuyên gì thì anh cũng mất mặt, như