Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341644
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1644 lượt.
kế hoạch được làm sau khi căn cứ vào kết quả điều tra thị trường mới nhất ở mấy quốc gia này, cô đã điều hành nhóm mình bận rộn mấy tuần liền.
“Philippines, Thái Lan, Việt Nam, và cả Singapore nữa, không có Indonesia”.
“Tốt, vừa nãy tôi đã đối chiếu với bản chỉ tiêu sản phẩm xuất khẩu mới nhất mà chính phủ Thái Lan mới công bố, khoản H5033 nà em ghi trong nguyên vật liệu có thể được chấp nhận ở các nước khác ở Đông Nam Á, nhưng xem ra tại Thái Lan lại không được”.
Tiền Đa Đa hít một hơi thật sâu, bản kế hoạch này cô phải trình bày trước các lãnh đạo vào thứ hai. Số liệu của phần Thái Lan cô giao cho Jennie phụ trách, tuần trước cô đã bảo cô ấy đối chiếu với tham số tiêu chuẩn của họ ba năm gần đây, không ngờ đến cuối cùng lại để xảy ra vấn đề chết người này.
“Tiêu chuẩn mới nhất được ban hành từ bao giờ? Hôm qua ư?”. Gần đây tiêu chuẩn của một số nước Đông Nam Á liên tục thay đổi, cô cũng cảm thấy rất đau đầu.
“Tháng trước, và lệnh cấm này mang tính bắt buộc. Em không yêu cầu nhân viên trong nhóm đối chiếu với tiêu chuẩn mới nhất ứ?”.
Đương nhiên là có! Chỉ muốn lập tức gọi điện cho Jennie chất vấn cô ấy ngay, nhưng Tiền Đa Đa biết rõ điều đó không giải quyết được vấn đề gì. Hít một hơi thật sâu, cô lập tức đáp, “Tôi hiểu rồi. Giám đốc điều hành, anh vẫn đang ở công ty chứ?”.
“Ừ, có chuyện gì vậy?”.
“Tôi sẽ đến ngay, tài liệu đều có trong máy tính của tôi ở công ty, đợi tôi hai mươi phút”.
Đầu dây bên kia yên tĩnh một lát, sau đó giọng Hứa Phi một lần nữa vang lên, “Hôm nay là chủ nhật, em không phải làm thêm giờ đâu”.
Câu nói này là để châm chọc ư? Không phải anh cũng đang làm thên giờ vào ngày chủ nhật để nghiên cứu bản kế hoạch của tôi đó sao? Tiền Đa Đa tay cầm vô lăng, cúi đầu nhận sai.
“Xin lỗi, lỗi là ở tôi, hãy cho tôi cơ hội sửa sai”. Tiền Đa Đa một tay cầm điện thoại, tay kia nắm vô lăng, rồ ga rất mạnh.
Sau khi cúp máy, cô lại gọi cho Jennie, đầu bên kia điện thoại là giọng nữ lặp đi lặp lại một cách đơn điệu: “Xin lỗi, số điện thoại mà quý khách gọi không nằm trong vùng phủ sóng”.
Gọi mấy lần đều như vậy, Tiền Đa Đa bực lắm, vứt điện thoại xuống tuyên bố bỏ cuộc, tăng tốc lao về phía công ty.
Mặc dù tính tình cô thẳng thắn, nhưng từ trước đến nay rất cẩn thận trong công việc. Nguyên nhân xảy ra sai sót này rất rõ ràng là do Jennie, nhưng với tư cách là người phụ trách dự án, cho dù thế nào cô cũng không thể thoái thác được trách nhiệm.
Trên đường đi suy nghĩ đối sách, sau khi vào bãi đỗ xe ngầm của công ty, cô đã bình tĩnh trở lại. Lúc đợi thang máy nhìn thấy vẻ mặt mình hơi bải hoải, cô bấm vào cổ tay bên trong của mình theo thói quen, ép mình phải hăng hái hơn.
Rõ ràng là lỗi của cô, trước đây làm bất kỳ báo cáo nào cô cũng đều đối chiếu cẩn thận trước khi nộp, nhưng gần đây có nhiều chuyện riêng, lại để xảy ra sai sót nghiêm trọng như thế này. Nếu lát nữa Hứa Phi nổi trận lôi đình hoặc mỉa mai châm biếm, cô đều không thể giải thích gì hơn.
Khu văn phòng của khối thị trường không một bóng người, cửa phòng giám đốc điều hành và mành rèm đều khép. Sau khi chạy vào, Tiền Đa Đa không vội đi tìm Hứa Phi ngay mà chạy đến trước máy tính của mình chỉnh sửa, sắp xếp lại tài liệu.
Sau khi mọi việc đã xong, cô mới bước đến gõ cửa. Không có lời đáp như cô tưởng, cửa được mở ra từ phía bên trong. Một tay Hứa Phi vẫn đặt trên tay nắm cửa, đứng cách cô khoảng một thước, nói: “Trưởng phòng Tiền, em đến rồi à”.
Thái độ của anh rất vui vẻ, thậm chí còn mỉm cười, khác hoàn toàn so với những gì cô đã tưởng tượng. Tiền Đa Đa chưa kịp nói gì bèn sững người ra một lát, không bắt kịp với tình hình trước mắt, “Vâng. Xin chào, giám đốc điều hành”.
“Em đi nhanh nhỉ”.
Boss thái độ hòa nhã, dù nóng lòng đến đâu Tiền Đa Đa cũng vẫn phải lựa ý đáp một câu: “Vâng, ngày nghỉ mà”.
Sau đó cô mới bước nhanh đến trước bàn làm việc của anh, tìm một chỗ đặt laptop của mình xuống, rồi lại quay lại nhìn anh, “Giám đốc điều hành, tôi đã đem hết tài liệu đến rồi, có thể bắt đầu chỉnh sửa được chưa?”.
“Được rồi, em đợi một lát nhé”, Hứa Phi quay người bước đến trước bàn làm việc, tìm ra bản kế hoạch đó. Tiền Đa Đa cúi đầu nhìn thấy nét bút chì của Hứa Phi – chữ viết, con số, đường nét, hình ảnh, cái gì cũng có.
Lần đầu tiên nhìn thấy lời phê tỉ mỉ như thế này, Tiền Đa Đa lập tức lấy lại tinh thần, mở laptop của mình ra, chuẩn bị ứng chiến.
Anh chàng này thật sự có năng lực hơn người trong công việc, hơn nữa còn có độ chăm chỉ không tương xứng với tuổi tác, nếu không cũng không thể được lựa chọn làm quản trị viên tập sự để đào tạo trong số hàng chục nghìn người, tiếp đó lại phải đánh bại bao nhiêu tướng lĩnh, trở thành giám đốc điều hành trẻ tuổi nhất trong lịch sử.
Đã tiếp xúc với nhau hơn một tháng trong công việc, điểm này Tiền Đa Đa nhận ra rất rõ, chính vì thế khi phải đối mặt với anh trong trạng thái làm việc, cô đã rèn được thói quen tốt tập trung chú ý ngay lập tức.
Vừa chỉnh sửa vừa trưng cầu ý kiến của anh, lời lẽ của Hứa Phi rất ngắn gọn, xúc tích