Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Lấy Chồng

Nhật Ký Lấy Chồng

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341634

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1634 lượt.

ốn làm vật thế thân của người khác ứ ? Hoặc nói một cách đơn giản hơn là em thấy chán rồi, không muốn lấy chồng nữa ?
Nhưng trước mặt lại hiện ra hình ảnh khuôn mặt mắt mày trợn ngược của mẹ, và cả lời mở đầu câu chuyện của bố sau khi thở dài: “Đa Đa à, con nên biết rằng thiên địa vạn vật đều có quy luật sinh tồn”.
Đúng vậy ! Đều có quy luật cả. Quy luật chính là, cô đã đến tuổi rồi, không lấy chồng sẽ biến thành kẻ lập dị. Cô không sợ bị người khác coi là kẻ lập dị, trong công ty có đầy sếp nữ độc thân, vấn đề là bố mẹ cô sợ.
Cô bắt đầu ngần ngừ, câu nói định thốt ra ậm ừ trong miệng hồi lâu, cuối cùng lại biến thành một câu nói hoàn toàn khác, “gần đây em rất bận, có thể mấy tuần tới sẽ không gặp anh được”.
Trước khi trả lời anh im lặng nửa giây, thời gian rất ngắn, gần như không phát hiện ra, lúc cất tiếng giọng anh vẫn dịu dàng, nhẹ nhàng, “Vậy à ? Thế thì em nhỡ giữ gìn sức khỏe nhé, đừng để mệt quá. Có gì mình sẽ liên lạc với nhau sau”.
Sau khi cúp máy, Diệp Minh Thân đứng yên một lát. Sân trường rất đông người, hai cô sinh viên vừa tan học đi ngang qua, đều là nghiên cứu sinh tại chức, hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Nhìn thấy anh bèn dừng chân lại, rồi cười khúc khích đẩy nhau, sau đó mới bước đến chào: “Thầy Diệp, thầy hết giờ rồi chứ ạ ? Buổi tối thầy có kế hoạch gì không ?”.
Các giáo sư dạy nghiên cứu sinh tại chức hầu hết đều rất hiền, một người trẻ trung, điềm đạm, nho nhã như Diệp Minh Thân càm tỏ ra nổi bật, anh đã quen với việc các nữ sinh có thiện cảm với mình. Trước đây, anh luôn phản ứng rất nhanh, như cao thủ võ lâm, đối phó với những câu nói này dễ như trở bàn tay.
Nhưng hôm nay nghe xong anh lại phản ứng rất chậm chạp, mấy giây sau mới ngẩng đầu lên, nhìn kỹ họ một lát, lúc trả lời không mỉm cười như mọi khi, vừa nghe xong là biết đang đối phó, “Buổi tối ? Buổi tối tôi còn có giờ. Xin lỗi, tôi đi trước đây”.
Sau khi nhìn bóng anh đi xa, hai cô sinh viên đó vẫn đứng nguyên tại chỗ, một cô hồi lâu mới mở miệng, bĩu môi, tỏ rõ vẻ không hài lòng, “Đẹp trai nên ra vẻ ta đây ư ?”
Tiền Đa Đa không có mắt thần, đương nhiên không nhìn thấy cảnh tượng ở đầu bên kia điện thoại.
Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện qua điện thoại với Diệp Minh Thân, bất giác cô thở phào một tiếng, ít nhất là đã có được vài tuần để suy nghĩ, vì thế quá trình lái xe sau đó rất thuận lợi, rất chuyên tâm, ga rồ rất mạnh.
Về đến nhà cô bấm chuông, không có ai ra mở cửa. Sực nhớ ra rằng hôm nay bố mẹ đi ăn cưới, cô đưa tay vào túi tìm chìa khóa, móc một hồi lâu không thấy, đột nhiên giậm chân bực bội.
Ngay từ sớm cô đã đi bơi, thay sang túi khác, chắc chắn chìa khóa để trong túi cũ rồi.
Đúng là vận số không tốt! Sau khi có một kẻ nào đó xuất hiện trong cuộc sống của cô, không có chuyện gì may mắn xảy ra cả. không biết cô có nên đi lễ Phật để giải trừ xui xẻo không?
Cô xem đồng hồ thấy vẫn còn sớm, hôm nay tiệc cưới là của con gái cô bạn đồng nghiệp của mẹ lấy chồng , cô không quen đến những nơi đó, ngồi bên cạnh bố mẹ, các bậc bề trên vừa đến là lại đưa ra những câu hỏi cũ rích.
“Có phải là Tiền Đa Đa không nhỉ? Thoắt một cái mà đã lớn bằng ngần này rồi, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi? Đã lấy chống chưa cháu?”.
Mấy năm trước mẹ còn cười hềnh hệch lần lượt trả lời các câu hỏi của họ, hai năm gần đây, nghe thấy những câu hỏi như thế, mẹ cô liền dùng ánh mắt phi dao bề phía cô, sau đó Tiền Đa Đa đã khôn hơn, những trường hợp như thế này không phải đi tốt nhất không nên đi.
Cô quay người đi xuống dưới, sau khi lên xe, Tiền Đa Đa rút điện thoại di dộng ra muốn tìm một người bạn nào đó cùng đi ăn. Danh bạ điện thoại dày dặc, lật sang hết tên này đến tên khác, nhưng lại không tìm được số điện thoại nào có thể gọi.
Nắm chặt điện thoại im lặng một phút, đột nhiên Tiền Đa Đa nổi cáu, ném mạnh điện thoại xuống ghế phụ.
Đột nhiên tiếng chuông réo vang cùng lúc với tiếng va chạm mạnh. Cô trợn mắt nhìn nó một cái rồi lại nhặt lên, vừa nhìn vào màn hình, Tiền Đa Đa liền cau mày.
Màn hình rất sáng, bên trên hiển thị số điện thoại của công ty – số điện thoại của phòng giám đốc điều hành.
Không vội nhấc máy ngay, trước hết cô nhìn đồng hồ trên ô tô – bốn giờ chiều chủ nhật. Tại sao anh chàng này đột nhiên lại gọi điện thoại cho cô.
Sau khi đổ năm, sáu hồi chuông, điện thoại bèn dừng kêu, sau đó lại tiếp tục đổ chuông, vẫn là số điện thoại đó.
Tiền Đa Đa nghiến răng, bấm nút nghe.
“A lô?”.
“Trưởng phòng Tiền, tôi là Kerry”.
Là giọng Hứa Phi, anh xưng tên tiếng Anh của mình. Giọng cô vẫn rất công thức, “Vâng, Giám đốc điều hành có việc gì không?”.
“Tôi đang ở công ty, đang xem bản kế hoạch mà nhóm của em nộp lên, có một số vấn đề muốn hỏi em, hỏi qua điện thoại cũng được. Bây giờ có tiện không?”.
Giọng anh rất nghiêm túc, lúc trả lời, giọng Tiền Đa Đa cũng tỏ ra quan tâm hơn, “Vấn đề gì vậy?”.
Đầu bên kia có tiếng lật sang trang mới, “Bản kế hoạch này của em bao phủ mấy quốc gia? Toàn bộ Đông Nam Á ư?”.
Anh đang nói đến dự án mới nhất trong tay cô. Bản