Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Lấy Chồng

Nhật Ký Lấy Chồng

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341676

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1676 lượt.

h Thân. Đêm đông lạnh lẽo, ánh trăng tựa màn sương, anh đứng trước xe mỉm cười, cũng không có ý định lên xe, mà chỉ đứng nhìn cô lên tầng.
Không biết có phải là do ánh trăng đêm nay quá đẹp khiến cô nảy sinh ảo giác hay không, hay là do nụ hôn ban nãy kích thích quá mạnh, cô lại cảm thấy người đàn ông này hoàn toàn khác với ấn tượng mà anh để lại trong cô.
Tiền Đa Đa bắt đầu thẫn thờ, lúc lên tầng bước chân nhẹ bẫng, sau khi vào nhà quên cả cởi giày.
Bố mẹ cô đang ngồi đối diện với nhau nói chuyện rất hào hứng, nhìn thấy cô, mẹ liền đứng dậy cười rất tươi, “Đa Đa, sao con không đưa về nhà sớm hơn cho bố biết?”.
“Anh ấy không phải… Thôi, ngày mai nói mẹ ạ. Con mệt lắm”. Không còn sức nào để giải thích, Tiền Đa Đa lực chọn cách tạm thời né tránh vấn đề, quay đầu đi về phòng.
Mẹ cô vẫn theo sau cười tủm tỉm, “Cậu ấy nói nhà cậu ấy còn một chị giái nữa, lấy chồng rồi, bố mẹ đều ở nước ngoài, cậu ấy một mình công tác ở Thượng Hải. Chàng trai này rất điềm đạm nho nhã, mẹ rất hài lòng, lại là giảng viên đại học, nói chuyện rất hợp với bố con”.
Cô mở vòi nước, tiếng nước chảy rào rào, đáy bồn tắm trắng muốt như có châu ngọc bắn ra xung quanh, nhìn chăm chú quá lâu, dưới ánh đèn cô chỉ thấy hai mắt đau nhức. Tiếng mẹ sau lưng vẫn đang tiếp tục vang lên, đột nhiên cảm thấy bực bội, Tiền Đa Đa bất ngờ quay ra nói : “Mẹ, con nói là con tắm mà”.
Chứng kiến con trưởng thành từ nhỏ đến lớn, Đa Đa là con một, từ nhỏ thích làm nũng, kể cả bây giờ đã tốt nghiệp đại học và đi làm từ lâu, bình thường ở nhà nói chuyện với bố mẹ vẫn như một cô bé, hiếm khi nghe thấy cô nói nặng lời như vậy, mẹ Tiền Đa Đa sững người ra một lát.
Nói xong lại thấy hối hận, Tiền Đa Đa mặt mày rầu rĩ nói với mẹ : “Mẹ, con xin lỗi. Hôm nay tâm trạng con không được vui, mẹ cho con yên tĩnh một lát nhé”.
Mẹ Tiền Đa Đa nhìn thấy con gái cau mày, có vẻ muốn thở dài, nhưng rồi lại cười ngay, đưa tay lên dí vào trán cô, “Ngốc ạ, giờ thì biết thở dài rồi à? Cãi nhau rồi đúng không? Người ta vội vàng chạy đến xin tha tội thì con bỏ qua đi. Mới quen nhau hơn một tháng, làm cao cũng phải có chứng mực, cẩn thận không lại làm người ta sợ”.
Biết mẹ hiểu lầm nhưng cũng không buồn giải thích, Tiền Đa Đa dìm mình xuống nước, cố gắng dìm xuống thật sâu, cố gắng làm ra vẻ né tránh.
Tránh được đi đâu? Thành bồn tắm thấp, mẹ liền ngồi phịch xuống, cười tủm tỉm nhìn con gái đã ngâm gần hết người xuống nước.
Lòng cô rối bời, dù sao cũng là mẹ mình, có những điều không nói thực sự không cảm thấy thoải mái. Tiền Đa Đa yên lặng chưa đầy hai phút, giọng lại hậm hực hỏi : “Mẹ, tại sao lại phải kết hôn?”.
Câu nói này đã làm khó mẹ Tiền Đa Đa. Nhìn nét mặt bơ vơ của con gái, bà suy nghĩ rất nghiêm túc một lúc, sau đó mới mở miệng : “Ai chẳng cần có một gia đình? Lẽ nào con định sống một mình suốt đời hay sao?”.
“Đâu phải con không có gia đình đâu? Không phải con còn có bố mẹ nữa đó sao?”.
Mẹ cô lắc đầu, “Cái con bé này sao gần ba mươi tuổi đầu rồi mà vẫn không lớn lên được thế nhỉ? Bố mẹ sẽ phải già và chết chứ! Đến lúc đó còn lại một mình con bơ vơ, làm sao bố mẹ yên tâm được?”.
“Xí xí xí”. Xí xong ba tiếng, Tiền Đa Đa mới mở miệng, “Không đâu”.
“Không đâu cái gì? Đa Đa, con người ai cũng phải có người bầu bạn, sau khi kết hôn có con của mình, đến lúc đó con mới biết được niềm vui của người mẹ”.
“Ai bảo kết hôn thì nhất định sẽ có người bầu bạn? Ai bảo muốn có con thì buộc phải kết hôn? Bên ngoài có đầy bà mẹ đơn thân đó thôi, muốn có một đứa con có gì là khó. Sống với nhau đến đầu bạc răng long mới là khó”. Bọt xà phòng tỏa ra mùi thơm dễ chịu, cơ thể dần dần được thả lỏng trong nước nóng, Tiền Đa Đa không để ý liền cãi lại.
Không ngờ miệng con gái cũng thốt được ra bốn chữ “bà mẹ đơn thân”, mẹ Tiền Đa Đa nổi cơn thịnh nộ, đập vào đầu cô một cái, “Cái con ngớ ngẩn này, con có dám nói lại cho mẹ nghe một lần nữa hay không? Đầu bạc răng long, mẹ và bố con không phải cũng đầu bạc răng long đó sao? Tấm gương ở ngay trước mắt, đừng bao giờ có những suy nghĩ điên rồ đó nữa, nghe rõ chưa?”.
Bị đập ong hết cả đầu, Tiền Đa Đa giơ hai tay lên giải thích : “Con không phải là có ý đó, ý con nói là, kết hôn rồi chưa chắc đã sống với nhau đến đầu bạc răng long, kết hôn rồi cũng chưa chắc đã có được con. Mọi thứ đều có ngộ nhỡ chứ?”.
Kết hôn rồi chưa chắc đã sống với nhau đến khi đầu bạc răng long, kết hôn rồi cũng chưa chắc đa có được con – những điềucon gái nói cũng là sự thật, mẹ Tiền Đa Đa cứng họng, nhưng cơn giận đã bốc lên, bất ngờ bà đứng bật dậy tổng kết vấn đề, “Kiểu gì thì con gái nhà này cũng phải kết hôn sinh con như những người bình thường! Thật không thể hiểu con đang nghĩ những gì, có người yêu rồi, một thằng bé khá như vậy, người ta còn mò đếnc ả nhà rồi, mày còn kén chọn gì nữa? Không lấy chồng? Không lấy chồng thì từ sau không có mẹ con gì hết!”.
Vừa nói xong một câu đã bị mẹ mình sạc cho một trận, Tiền Đa Đa bèn im lặng một cách tuyệt đối, sau một hồi tuyệt vọng liền dìm đầu xuống nước, giả vờ làm chim đà đi