XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Lấy Chồng

Nhật Ký Lấy Chồng

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.

õ ánh mắt của anh.
Một vẻ hụt hẫng thoáng qua trong ánh mắt anh, sau đó liền trở lại bình thường, rồi anh đưa tay ra một cách tự nhiên, nắm lấy tay cô.
Đây không phải là lần đầu tiên anh nắm tay cô. Lần trước Tiền Đa Đa không cảm thấy xao động, chấp nhận một cách thản nhiên, lần này, cô lại từ chối theo bản năng, chỉ muốn rụt tay lại.
Ngón tay chưa động đậy, đột nhiên cô cười thầm, cười sự ngốc nghếch của mình.
Còn tự lừa mình lừa người gì nữa ? Người này hợp với mình hay không, còn ai biết rõ hơn cơ thể mình ?
Thời gian đang vội, không kịp suy nghĩ lời từ chối của mình, Tiền Đa Đa rút tay lại, nói luôn ba chữ : « Em xin lỗi ».
Nói xong lại thấy hối hận, cảm thấy mình thẳng tính quá, thời gian, địa điểm đều không hợp. Những điều này tốt nhất phải nói khéo một chút, không cho người ta thời gian giảm sốc, thực sự là hơi quá đáng.
Cô ngẩng đầu lên nhìn thấy anh cười, rút tay về một cách rất tự nhiên, vẫn đợi cô bước lên rồi sánh vai đi tiếp.
Tiền Đa Đa ngại ngùng, cửa ra máy bay ở ngay trước mặt. Chỉ còn mấy bước nữa, cô mới cúi đầu nói : « Anh đừng để bụng, đều là lỗi tại em, tại em không suy nghĩ cho kỹ ».
Anh dừng lại trước cửa ra vào, đưa cho cô tay kéo của va ly, giọng nói thoải mái hơn nhiều so với lúc mới đến, « Đa Đa, đừng bắt ép mình. Có được cái mà mình thật sự cần, trong lòng mới cảm thấy thoải mái, bắt ép đều là gánh nặng ».
Anh nói đúng, đúng đến mức Tiền Đa Đa không đáp lại được điều gì. Lưng bị anh đẩy nhẹ một cái, cô liền đi tiếp, ngước mắt lên thấy cô tiếp viên hàng không đứng trong hành lang nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ, không kìm được lại ngoái đầu nhìn lại.
Anh vẫn đứng ở chỗ cũ, nhìn thấy cô quay đầu lại bèn mỉm cười. Cho dù lòng dạ rối bời đến đâu, Tiền Đa Đa cũng phải than thầm quả thực anh là một con người rộng lượng. Thật may là anh suy nghĩ thấu đáo được như vậy, kể cả bị từ chối ngay tại trận vẫn có thể tiếp tục nhẹ nhàng chuyện trò với cô, trong mắt người khác chắc chắn là rất bịn rịn quyến luyến, thảo nào mấy cô gái qua lại đều lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.
Cô lại không hề có một cảm giác gì trước một con người như vậy, đúng là phí phạm của trời.
Cô không kịp nghĩ gì thêm, thực sự đã đến giờ rồi, máy bay không đợi khách, cô vẫy tay và nhấc chân lên. Cô vừa đi vào hành lang, sau lưng liền có tiếng bước chân gấp gáp, vai thấy âm ấm, chạm ngay vào vai của kẻ đến sau.
Cô nghiêng đầu ngó sang, người đó cũng đang cúi đầu nhìn xuống, có lẽ là do người đó chạy vội đến đây, cô cảm thấy hơi thở của người đó rất gấp gáp. Lúc bốn mắt nhìn nhau, người đó ngoác miệng cười, dù ở trong trạng thái vộng vàng vẫn thấy rạng rỡ.
Cười như thế này thì còn ai vào đây nữa ? Đương nhiên là đại nhân giám đốc suýt nữa thì nhỡ máy bay của công ty cô.
Cười xong, anh còn nói : « Dora, sao đi chậm vậy ? Cứ như thế này thì máy bay đóng cửa đấy ».
Nói giọng gì vậy, rốt cục ai là người đang vội vội vàng vàng ra máy bay ? Nghe thấy thế Tiền Đa Đa nhướn lông mày lên. Chưa kịp mở miệng, tay cô tự nhiên nhẹ bẫng, chiếc va ly duy nhất liền rơi vào tay anh.
Đồ đạc cô mang đi công tác vốn đã đơn giản, hiện giờ bị lấy đi, chỉ còn lại chiếc túi nhỏ đeo trên người. Mấy năm nay ra vào sân bay đã quen rồi, đây là lần đầu tiên được ung dung nhẹ nhàng như thế này.Cảm thấy hơi lạ, cô không biết nên đặt tay ở đâu nữa.
Lúc chuẩn bị vào máy bay, cô ngoái đàu nhìn lại, hành lang đến đoạn cua, bóng Diệp Minh Thân đã biến mất rừ lâu, chỉ còn hai cô tiếp viên hàng không đi về phía cô. Họ vừa đi vừa nói chuyện rất nhỏ, nhìn thấy cô ngoái đầu liền im bặt, ánh mắt chứa đầy vẻ khó hiểu, rất khó miêu tả.
Có thể lý giải, vừa nảy hai cô tiếp viên này đứng ở cửa hành lang lên máy bay, chỉ trong vòng hai phút ngắn ngủi đã nhìn thấy bên cạnh cô xuất hiện hai người đàn ông, cảnh tượng rất mờ ám, một người đến trước một người đến sau rất đúng nhịp, chắc là hai cô tiếp viên đã bị sốc nặng.
Tiền Đa Đa bất lực than thầm trong lòng.
Cô cũng không muốn như vậy, hiện giờ ngay cả cô cũng không hiểu rốt cục mình cần cái gì, đành phải nhìn phong cảnh bên cạnh mình lần lượt trôi qua.
Ghế ngồi ở hạng thương gia rất rộng, sau khi hành khách ngồi vào vị trí, các cô tiếp viên hàng không bắt đầu bận rộn, cúi người mỉm cười nhắc mọi người thắt dây an toàn, lúc bước đến chỗ Tiền Đa Đa, họ cười rất ngọt ngào. Nhưng ở cự ly gần cô nhìn rất rõ, hoàn toàn là nhằm vào Hứa Phi, còn khuya mới đến lượt cô.
Máy bay cất cánh thuận lợi, cuối cùng xung quanh đã yên tĩnh trở lại, Tiền Đa Đa nghiêng đầu nhìn đại nhân giám đốc ngồi bên cạnh. Anh đang mở laptop nhưng cũng không quên nhìn cô cười, kèm thêm lời giải thích : « Trước khi đến đây phải mở một cuộc họp qua điện thoại ở công ty, suýt thì nhỡ máy bay, may mà tay lái của chú Mạnh vững ».
Cảnh tượng tối hôm qua vấn hiện ra trước mắt, kể từ lúc anh xuất hiện bên cạnh, Tiền Đa Đa đã cảm thấy có phần bất an, chỉ sợ anh giở chứng đột xuất, lại tiếp tục chủ đề hoang đường đó.
Nhưng lúc quay sang nhìn anh một lần nữa, chỉ thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng đang cuố