Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341681
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1681 lượt.
ểu.
Cảm thấy trong tích tắc nước ấm từ bốn phương tám hướng nuôt chửng mọi cảm giác của mình, Tiền Đa Đa lặng lẽ nín thở, thực sự mong mình cũng có thể là một chú cá.
Thôi đi. Cô không phải là cá, làm sao biết cá không có nỗi buồn khổ của quả bom nổ chậm? Có khi suốt ngày chúng miệt mài bơi đi bơi lại, cũng chỉ là để muốn được giao phối sớm, còn khổ hơn cả cô đó chứ.
Nín thở đến mức sắp đứt hơi mới thò đầu lên, mẹ cô giận con gái vô tích sự, đã bỏ đi từ lâu, tiếng đóng cửa rất mạnh, cô muốn giả vờ không hiểu sự bực tức của bà cũng không được.
Tóc ướt sũng, dính trên má. Trời mùa đông, mặc dù nhiệt độ nước rất cao, trong phòng tắm cũng rất ấm, nhưng cô vẫn cảm thấy má mình lạnh ngắt.
Tại sao lại như vậy? Lỗi xảy ra ở đâu?
Không phải từ trước đến nay mục tiêu của cô rất rõ ràng, không phải đã nghĩ cho dù thế nào cũng phải giải quyết cho xong chuyện này trong năm nay đó sao? Hiện tại đã có ứng cử viên tuyệt nhất, tại sao cô lại chán nản như vậy?
“Yên tâm, em sẽ không phải lẻ loi một mình đâu”.
“Bây giờ em đã cảm thấy anh hơn em chưa?”.
Hai câu nói không đầu không cuối, nhưng lại đồng thời nhắc đi nhắc lại trong đầu cô. Cô vẫn đang ở trong nước, khắp người toàn bọt, ngâm quá lâu, đầu ngón tay của cô nhăn lại, đường vân tay đan xen vào nhau nham nhở, và trước mắt cô cũng như vậy, chỉ có thể nhìn thấy một cảnh tượng hỗn loạn, không thể tìm ra phương hướng đúng.
Giống như Y Y, đêm nay Tiền Đa Đa cũng mất ngủ. Hai câu nói hoàn toàn khác nhau tựa như con ngựa đu quay bằng gỗ quay liên hồi trong bóng đêm, tâm trạng Tiền Đa Đa rối bời, bình thường ngâm mình trong bồn tắm có tác dụng thôi miên tốt nhất đã hoàn toàn mất tác dụng. Tuyệt vọng với mình rồi, cuối cùng cô đưa hai tay ra che mặt lại, cố gắng bịt kín mắt mình một cách vô ích.
Em nghĩ chắc chắn mình không hạnh phúc lắm, ít nhất không được trọn vẹn như vẻ bề ngoài, nếu như vậy thì cái gì đã khiến em phải kiên trì đến cũng ?
****************
Còn về Hứa Phi, cô không thể nghĩ, vừa nghĩ đến người đàn ông này cô lại thấy đau đầu.
Anh mới hai mươi bảy tuổi, trẻ tung đẹp trai, nụ cười như ánh nắng mặt trời, trước đây là cậu em học dưới khóa cô, hiện giờ là sếp của cô… Nghiêm túc ? Thật hoang đường.
Cô gần ba mươi tuổi rồi, thăng chức không thuận lợi, chán ghét yêu đương, bải hoải rã rời, muốn có một cuộc hôn nhân, đối với cô, công ty này, vị trí này bỏ thì thường mà vương thì tội. Khu vực châu Á lại chuẩn bị xảy ra đại chiến, có thể dự đoán các cuộc tranh giành đấu đá tiếp theo, kể cả không có lời đề nghị hoang đường ủa vị sếp mới này, cô cũng đã nảy ra ý định rút lui, lần này coi như đánh tan ý đồ định ở lại của cô.
Đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, trái tim ấm lại, Tiền Đa Đa bước đến quàng tay lên vai mẹ, dựa đầu vào người mẹ một cách thân mật, « Không có chuyện gì đâu ạ, con cam đoan đấy ».
« Ai mà biết con đang làm trò gì, từ nhỏ đến lớn đều như vậy. Không phải tối nay phải bay đến Hồng Kông đó sao ? Được ngủ sao không ngủ thêm lúc nữa ? ». Mẹ Tiền Đa Đa trở về với thực tại, tiếp tục dí ngón tay vào trán con gái, lập tức lấy lại được sắc thái bình thường.
Trong bếp vọng lại tiếng xoong nồi bát đĩa va chạm vào nhau, Tiền Đa Đa cười sảng khoái ngoái đầu lại đóng cửa sổ. Trong bầu không khí của buổi sáng sớm có mùi hương thơm dễ chịu của cây cỏ thoảng qua đầu mũi. Cô cười cười, đột nhiên cảm thấy vô cùng mù mịt, nhìn mình từ trên kính cửa sổ, khóe miệng đang nhếch lên dường như mất điểm tựa, từ từ hạ xuống. Không thích nét mặt này, cô lại cố gắng một lần nữa, bắt ép mình phải nhếch miệng lên.
Mặc dù đã hạ quyết tâm sẽ ra đi, nhưng Tiền Đa Đa không hề lỗ mãng, sau khi bỏ ra cả một buổi sáng để viết đơn từ chức, gấp cẩn thận cho vào phong bì, sau đó lặng lẽ đút vào ngăn bàn.
Đi, bất cứ lúc nào cũng được, nhưng cô không thể bỏ cuộc giữa chừng, buông tay không chịu làm nữa. Bản báo cáo tổng kết trong cuộc họp thường niên ở Hồng K ông là công việc vô cùng quan trọng của khối thị trường, cô quyết định trước khi ra đi sẽ gạt bỏ tất cả những nhân tố khiên mình phiền muộn, tập trung sức lực đánh trận đánh cuối cùng, dù có ra đi cũng phải ra đi cho đẹp.
Tìm một người đàn ông thích hợp với mình quả thực là rất khó, nhưng tìm được một công việc thích hợp với mình cũng không dễ dàng gì, cô chỉ muốn rời công ty này chứ không có ý định bỏ nghề này.
Dựa vào mình và dựa vào đàn ông, đều là hai con đường mọc đầy gai góc. Dựa vào mình bị gai đâm đương nhiên sẽ rất mệt, nhưng không đến nỗi không gặt hái được gì, đàn ông thì lại khác. Dù sao thì họ cũng là một cá thể khác, có thể vì cô mà dừng lại, chưa chắc vì cô mà ở lại; có thể vì cô mà tạm thời ở lại, chưa chắc vì cô mà vĩnh viễn ở lại. Kể cả có vĩnh viễn ở lại, cô lại sợ giữ được người ở lại nhưng lại không giữ được niềm vui.
Bài học đau đớn trước đây vẫn còn ở đó, một người đã ừng gửi gắm bao nhiêu ước vọng lớn lao vào tình yêu như cô đã bị hiện thực dồn ép lùi hàng nghìn bước, lùi đến mức chỉ