Tác giả: Mính Hương Hoa Hồn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341207
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1207 lượt.
"
An Niệm Dạ nhíu mày suy nghĩ, ông ngoại bảo mình về nước là có ý gì, mình vẫn chưa hiểu. Nhưng An Tiểu Yêu thì đã cuống lên, sao lúc này lại bảo mình về.
"Cha, tại sao giờ lại muốn con về nước? Chúng ta ở đây không phải vẫn tốt sao, con không muốn về đó đâu."
"Tiểu Yêu à, em họ con kết hôn, cha già rồi không thể về được. Con dẫn Tiểu Dạ về tham dự hôn lễ nha, tiện thể thay cha hỏi thăm sức khỏe nó. Tiểu Dạ đã lớn rồi, nếu không mang nó về, e rằng Tiểu Dạ không biết nguồn cội của mình là ở đâu mất."
An Ba chặn ngay ý định từ chối của Tiểu Yêu, cô đang định lên tiếng thì lại bị An Niệm Dạ ngắt lời.
"Ở đó có ba ba ạ?"
An Ba sững sờ một chút, không khỏi há mồm cười lớn, đứa bé này rất muốn có cha. Thật ra lần này bảo An Tiểu Yêu quay về, vì bốn năm qua An Ba biết Tiểu Yêu vẫn chưa quên được người kia, chỉ là cố giấu tâm sự vào sâu trong lòng thôi. An Ba cũng biết được tin, Long Viêm Dạ vẫn chưa kết hôn.
Chuyện năm đó, An Ba không biết rõ lắm nhưng nhìn Tiểu Dạ thì không thể lừa được ai. An Ba cũng mơ hồ nhìn ra được Tiểu Dạ giống ai. Mặc dù không biết sao Tiểu Dạ lại giống Long Viêm Dạ đến thế nhưng An Ba mong chuyến đi này, chỉ cần Tiểu Yêu chịu về nước, ông sẽ có cách sắp xếp ổn thỏa, khiến Long Viêm Dạ gặp được Tiểu Yêu, còn giờ thì phụ thuộc vào quyết định của Tiểu Yêu.
An Ba chỉ cần nghĩ tới tương lai, không nhịn được cười vui vẻ, bàn tay nhẹ nhàng vuốt đầu An Niệm Dạ khi Tiểu Dạ hôn lên má ông.
"Có cha, Tiểu Dạ ạ, chỉ cần con và mẹ quay về, con có thể nhìn thấy cha."
"Mẹ, con muốn về, con muốn nhìn mặt cha. Nếu cha đối xử không tốt với mẹ thì Tiểu Dạ sẽ bảo vệ mẹ, mẹ dẫn con về nha, được không? ————"
"Cha ————"
An Tiểu Yêu không biết phải làm thế nào, rõ ràng là cha cô đang gạt Bảo Bảo mà, ai biết được giờ Long Viêm Dạ ra sao. Nhưng trong sâu thẳm cô cũng muốn trở về, đã đi khá lâu rồi, cô cũng muốn biết chút tin tức ở nhà, quan trọng nhất là Tiểu Yêu muốn gặp lại Long Viêm Dạ.
An Ba và An Niệm Dạ người tung kẻ hứng làm An Tiểu Yêu phải xách hành lý về nước, đứng trước biệt thự, An Tiểu Yêu hơi xúc động. Đã bao lâu chưa về đây? Hình ảnh xưa lại ùa về trong đầu Tiểu Yêu
An Niệm Dạ đâu biết những chuyện đó, chỉ biết hưng phấn thích thú, cậu cũng không quan tâm nhiều, chỉ cần mẹ có thể đi tìm được cha, mẹ trở nên vui vẻ một chút thì cậu cũng thất vui. An Niệm Dạ kéo tay An Tiểu Yêu vào trong biệt thự, miệng còn cằn nhằn.
"Mẹ vào thôi, chúng ta mau vào trong đi. Mai mẹ dẫn con đi tìm cha nha, à không đúng, là dẫn con tham dự hôn lễ ————"
An Niệm Dạ không quên lời dặn của ông ngoại trước lúc lên máy bay, ông nói chỉ cần kéo được mẹ đến hôn lễ đó thì có thể gặp cha. Nhưng không biết người cha này có tốt với cậu và mẹ không? Trong lòng An Niệm Dạ có chút lo lắng, cậu chưa từng có cha, giờ lai có thể gặp mặt, An Niệm Dạ vừa mừng vừa sợ.
Ăn cơm tối xong, An Tiểu Yêu suy nghĩ rồi quyết định gọi cho Lâm Nha, dù sao mấy năm qua cô đã không liên lạc với Lâm Nha rồi, không biết cô ấy có sống tốt không? Nhưng thật tiếc, An Tiểu Yêu gọi mấy cuộc đều không thấy Lâm Nha nghe máy, cô đành phải gọi cho cha Lâm Nha, nhắn lại cô đã về nước rồi, hi vọng Lâm Nha sau khi biết tin này có thể tìm gặp cô.
Hôm nay là ngày đầu cô trở về, An Tiểu Yêu nhìn mình trong gương, đúng là có chút chán nản, nếu như năm đó mình không có hành động ngu ngốc thì có lẽ sẽ không phải đau lòng như bây giờ. Đang ngồi suy nghĩ, An Niệm Dạ bưng một bát tô đi vào, trước ngực còn có một bộ quần áo, An Tiểu Yêu thấy thế vội vàng cầm bát tô, dở khóc dở cười nhìn An Niệm Dạ.
"Bảo Bảo, con lại định làm gì vậy?"
"Mẹ, cơm tối mẹ ăn không ngon nên con mang cái này vào cho mẹ ăn, nếu không mẹ sẽ bị đau bụng đấy. À, bộ quần áo xinh xắn này là ông ngoại bảo con đưa cho mẹ, dặn mẹ ngày mai đi dự hôn lễ thì mặc nó ————"
An Niệm Dạ vừa nói vừa trèo lên chân Tiểu Yêu, hoàn toàn không biết bộ đồ xinh xắn kia đã bị cái mông của cậu làm cho nhăn nhúm thành một đống rồi. An Tiểu Yêu nhìn Bảo Bảo đáng yêu, trong lòng xúc động, cô cần gì phải nghĩ quá nhiều chứ, chỉ cần có Tiểu Dạ thì cô là người hạnh phúc nhất trên đời này rồi.
An Tiểu Yêu ôm chặt An Niệm Dạ vào lòng ————
Nói thật, nếu An Ba không nói thì An Tiểu Yêu cũng không biết mình có một cô em họ. Phía trước toàn người là người làm An Tiểu Yêu cảm thấy đau đầu kinh khủng.
Nhạc cưới vang lên, trên mặt mọi người đều là nụ cười, nói lời chúc mừng đôi vợ chồng trẻ, An Tiểu Yêu dẫn An Niệm Dạ đi lên trên rồi lại đi xuống mấy vòng mà không tìm thấy người mà An Ba nói. An Tiểu Yêu nghi ngờ có phải cô lại bị cha lừa không.
"Mẹ, mẹ đang tìm gì vậy?"
An Niệm Dạ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu lên nhìn mẹ mình, ông ngoại chỉ dặn cậu đi cùng mẹ đến đây là có thể gặp được cha, nhưng nhiều người thế này, ai mới là cha cậu đây, An Niệm Dạ lại không dám mở miệng hỏi mẹ nên đành mở to đôi mắt quan sát mọi người ở đây.
An Tiểu Yêu xoa xoa đầu con trai, cười như không cười hỏi Tiểu Dạ.
"Có phải ông ngoại dặn con cái gì phải không? Mau nói cho mẹ biết