Tác giả: Mính Hương Hoa Hồn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1190 lượt.
u nói Long Viêm Dạ không cảm động thì là nói dối.
Long Viêm Dạ hơi kích động, tiến lại gần cô gái này thêm hai bước, cô ấy lại xấu hổ cúi đầu. Long Quân An giật mình khi thấy anh trai nắm lấy tay cô gái này.
"An An, tại sao nhiều năm như vậy em không đến tìm anh. Anh không biết em lại vì anh mà sinh ra một đứa bé đáng yêu như vậy, mấy năm qua em phải chịu khổ rồi, cảm ơn ————"
Không đợi Long Viêm Dạ nói hết câu, mặt cô gái kia liền đổi sắc, lúc trắng lúc xanh, rút tay mình khỏi tay Long Viêm Dạ.
"Ông Long, mặc dù là người nổi tiếng nhưng cũng không nên đùa như vậy. Tôi còn chưa kết hôn, sao lại có thể sinh con cho ông chứ, xin ông tôn trọng tôi một chút, nếu không tôi sẽ kiện ông————"
Cô gái này tức giận, Long Viêm Dạ không biết phải nói gì lúc này. Long Viêm Dạ định kéo An Niệm Dạ ra mới phát hiện không thấy đứa bé đó đâu, lần này Viêm Dạ thực sự lo lắng, cô gái vừa rồi còn đứng trước mặt mình cũng quay lưng bỏ lên tầng trên, Long Viêm Dạ còn nghe thấy cô gái đó chửi thầm một câu.
"Thần kinh ————"
Long Viêm Dạ cảm thấy choáng váng, đầu sỏ gây chuyện cũng bỏ đi rồi, mà điều quan trọng cũng chưa hỏi cho rõ ràng. Long Quân An đứng bên cạnh cười trên nỗi đau của anh trai, sau đó quay lưng bỏ về. Nếu như đây là món quà bất ngờ thì Long Viêm Dạ cảm thấy đó là món quà đáng sợ.
"Quân An, lập tức tìm hiểu cho anh về đứa bé đó, anh muốn biết tên đứa bé đó, và mẹ nó là ai ————"
Đợi đến lúc Long Viêm Dạ và Long Quân An ra khỏi cửa, An Niệm Dạ mới bò từ dưới gầm bàn ra, trong lòng thầm nghĩ chú đó thật đáng sợ. An Niệm Dạ vừa vỗ vỗ ngực mình, còn chưa kịp thở thì đã bị tóm vào trong đôi tay quen thuộc, cậu vừa ngẩng đầu thì thấy An Tiểu Yêu đằng đằng sát khí nhìn mình.
"Ý, mẹ, con vừa đi toilet về."
"Đi vệ sinh dưới gầm bàn ư? Con thật đáng bị ăn đòn, giờ về nhà với mẹ, nếu con còn chạy lung tung nữa thì mẹ sẽ chặt chân con ————"
An Tiểu Yêu không muốn nghe lời giải thích của Tiểu Dạ nữa, bế An Niệm Dạ đi đến cửa sau ra xe. Vừa rồi chớp mắt cái không thấy con trai đâu, An Tiểu Yêu thực sự rất lo, may lúc cô đi xuống dưới phát hiện ra An Niệm Dạ đang bò ra khỏi gầm bàn, lúc đó An Tiểu Yêu mới thở phào nhẹ nhõm.
An Tiểu Yêu lái xe về thẳng biệt thự của mình. Nhìn An Niệm Dạ ngồi ghế sau chơi một mình, An Tiểu Yêu thề không bao giờ dẫn con trai đến những chỗ như thế này nữa, ở đây vừa chán vừa không thú vị..
Nhưng An Tiểu Yêu đâu có biết sau này có một bàn tay vô hình đẩy cô và Long Viêm Dạ xích lại gần nhau.
Rầm ————
Long Viêm Dạ đập tay lên mặt bàn, đôi mắt mở to, gân xanh trên trán nổi lên. Long Viêm Dạ sao có thể nuốt cơn tức này chứ, giao cho mấy người này làm có chút chuyện mà cũng không làm nổi!
"Vậy em có cách gì tốt hơn không? Cách gì cũng được, chỉ cần có chút hi vọng anh liền nghe theo."
"Anh trai à, có phải anh quá hồ đồ rồi không, đứa bé đó không thể tự nhiên xuất hiện được đúng không? Hôm đó nhất định có người dẫn nó đến đó, chúng ta chỉ cần tra danh sách khách mời tìm ra cha mẹ đứa bé đó thì sợ gì không tìm ra được đứa bé đó chứ. Mà đứa bé đó nói nó không có cha, vậy thì chỉ cần tra tên tuổi khách mời là nữ thôi, sau đó cho người điều tra về họ thì sẽ dễ dàng tìm ra người chúng ta cần hơn nhiều ư."
Long Viêm Dạ giống như được đánh thức khỏi cơn mơ vậy, tự nhiên anh cảm thấy Long Quân An rất thông minh nha. Long Viêm Dạ suýt nữa nhảy qua ôm lấy Long Quân An.
"Sao tự nhiên anh cảm thấy em trở nên thông minh vậy nhỉ? Chỉ cần em nói ra yêu cầu, nhất định anh sẽ đồng ý. Coi như đó là phần thưởng cho em vì đã nghĩ ra cách làm này."
"Được, sau khi em kết hôn với Nguyệt Nguyệt, anh tặng cho em một biệt thự lớn lớn một chút là được rồi. À, còn nữa, chi phí đi du lịch tuần trăng mật cũng nhờ anh nha ————"
"——————"
Long Viêm Dạ thật đáng thương, trong lúc không đề phòng bị em trai đâm cho một nhát, nhưng anh lại cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ít nhất đây cũng là cách tốt nhất để tìm ra đứa bé kia, cuối cùng thì Long Viêm Dạ cũng có thể mỉm cười.
Mặc dù chưa gặp mẹ đứa bé đó nhưng Long Viêm Dạ gần như chắc chắn, mẹ nó chính là An An, còn chuyện sau khi tìm được An An rồi không biết phải thế nào với cô ấy, Long Viêm Dạ không nghĩ ra cách gì để ổn thỏa mọi việc. Nếu như là bốn năm về trước thì Long Viêm Dạ sẽ không chút do dự mà cưới An An, nhưng anh đã gặp được An Tiểu Yêu, và đã quyết định người phụ nữ anh lấy chỉ có thể là An Tiểu Yêu thôi. Long Viêm Dạ khẽ thờ dài một cái, bây giờ phải tìm ra An An trước đã rồi mọi chuyện từ từ giải quyết.
"Mẹ, tại sao chúng ta phải chuyển nhà ạ? Ở nơi này không tốt sao."
Nằm trên giường, tay ôm một con gấu mèo to bự, mặt An Niệm Dạ hiện rõ nghi ngờ, nơi này rất tốt mà, sao mẹ lại không muốn sống ở đây? ! An Tiểu Yêu vừa cười vừa ngồi xuống cạnh con trai, xoa xoa đầu bảo bối của mình.
"Bảo Bảo, vì tạm thời mẹ không muốn về bên kia với ông ngoại con, ở lại đây con cũng phải đến trường đi học nữa mà chỗ này cách xa trường quá. Mẹ tìm được một p