pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Tác giả: Mính Hương Hoa Hồn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341202

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.

. Ở đây không có người mà mẹ con mình quen biết nha, em họ gì chứ, cho tới giờ mẹ chưa có gặp qua nha."
An Tiểu Yêu chỉ về phía cô dâu đang cười vui vẻ, đầy hạnh phúc. An Niệm Dạ chỉ biết lè lưỡi, xem ra mẹ cậu không đến nỗi ngốc lắm nhưng nhất định mình sẽ không nói ra, Tiểu Dạ nở nụ cười \'ngây thơ\', bắt đầu làm nũng.
"Mẹ, con đói. Ông ngoại chẳng nói gì cho con biết cả, con muốn ăn bánh ngọt, mẹ đi lấy cho con một miếng, được không?"
"Được rồi, nhưng con không được đi lung tung khỏi chỗ này nha, mẹ sẽ quay lại nhanh thôi."
An Tiểu Yêu nào có biết trong đầu con trai mình đang chứa gì chứ. Đến lúc cô hòa mình vào đám đông, An Niệm Dạ liền chạy đi chỗ khác. Bây giờ không chạy, sau này mẹ dẫn mình về nhà, sao còn được gặp cha chứ. An Niệm Dạ đầu cúi xuống chen vào đám đông, cậu chưa gặp được cha thì không cam lòng mà bị lôi cổ về nhà.
Tại cửa phòng khách, Long Viêm Dạ cùng Long Quân An đi vào, Long Quân An ôm bạn gái xinh đẹp trong lòng, không tự chủ liếc nhìn Long Viêm Dạ oán trách.
"Tại sao anh lại muốn tới tham dự cái đám cưới buồn tẻ này vậy? Chúng ta đâu có quen biết gì họ, sao lại muốn tới chứ?"
"Im, bảo em đến thì em phải đến ————"
Khuôn mặt Long Viêm Dạ lạnh lùng, không biết người nào để lại một tờ giấy trên bàn của anh, nói chỉ cần anh tham dự hôn lễ này thì sẽ có được một món quà vô cùng lớn. Nhưng Long Viêm Dạ nhìn một lượt toàn bộ hôn lễ, cũng không thấy món quà đó ở đâu, Long Viêm Dạ khẽ hừ một tiếng, xem ra có người muốn bắt quàng làm họ đây.
Bây giờ anh đã có quyền thế trong tay, vô số cô gái muốn có được con rùa vàng như anh, chắc kẻ nào đó đã phải bỏ nhiều tâm tư để lừa anh đến đây. Long Viêm Dạ cười khẩy, chuẩn bị lên tầng hai thì nghe thấy tiếng Long Quân An.
"Cái thằng nhóc này, đi mà không chịu nhìn đường gì cả?"
"Nếu chú chịu nhìn đường thì cũng không đụng vào cháu nha. Cái chú này thật là không có tẹo phong độ gì hết, cháu chỉ là một đứa bé con thôi nha ————"
Giọng nói trẻ con vang lên, Long Viêm Dạ nhìn sang thấy Long Quân An đang cúi đầu chuẩn bị mắng chú bé kia thì lại lập tức im tịt. Long Viêm Dạ khẽ cong môi lên, không biết đó là con cái nhà ai mà có thể chặn họng Long Quân An lại, đứa bé đó thật lợi hại.
Long Viêm Dạ tò mò lại gần Long Quân An, lúc này anh mới biết vì sao Long Quân An không nói câu gì. Bởi vì Long Viêm Dạ mới chỉ liếc qua đã ngẩn ra, khuôn mặt đứa bé này sao lại quen thế, giống như đã gặp ở đâu rồi.
"Anh, anh nhìn đứa bé này đi ————"
Long Quân An giống như nói mê, chỉ vào An Niệm Dạ. Đáng tiếc An Niệm Dạ không có tâm tình nào mà để ý đến mấy người này, nếu giờ cậu không chạy đi, lát nữa mẹ tóm được thì xong, An Niệm Dạ muốn chen qua Long Quân An và Long Viêm Dạ để chạy ra ngoài.
Long Viêm Dạ gật đầu, ngồi xổm xuống kéo An Niệm Dạ lại.
"Người bạn nhỏ, nhìn cháu rất quen. Cha cháu là ai?"
"Ơ, chú mau thả cháu ra đi, cháu không có cha ————"
An Niệm Dạ rất sốt ruột, còn Long Quân An cuối cùng cũng hồi phục tinh thần.
"Anh, đứa bé này giống anh như đúc vậy ————"
Nghe được lời nói của Long Quân An, Long Viêm Dạ mới biết tại sao nhìn đứa bé này lại quen vậy, hóa ra đứa bé này giống hệt khuôn mặt lúc còn bé của anh. Long Viêm Dạ chợt cảm thấy tình hình nghiêm trọng rồi, trong mấy năm gần đây anh chưa hề chạm vào phụ nữ, mà nhìn đứa bé này thì chắc là chuyện xảy trước kia rồi, nhưng anh rất cẩn thận, không thể có khả năng có đứa bé này mà anh lại không biết.
Long Viêm Dạ cảm thấy đau đầu, còn Long Quân An đứng cạnh thì vui sướng khi anh trai mình gặp họa.
"Ha ha ———— anh, có phải có chuyện anh không biết không? Em đánh cược đứa bé này có quan hệ với anh, em đánh cược một trăm vạn, trên thế giới này không thể có chuyện người giống người đến thế ————"
Long Viêm Dạ chỉ muốn đạp một phát lên cái mặt nhăn nhở của Long Quân An, anh chưa bao giờ bất cẩn cả, chỉ duy nhất một lần không dùng biện pháp là trong đêm cùng An An, chẳng lẽ đứa bé này là con của An An ư? Trong đầu Long Viêm Dạ hiện lên bóng dáng mờ mờ với một câu hỏi to đùng, Long Viêm Dạ dùng giọng nói nhẹ nhàng nhất để hỏi Tiểu Dạ.
"Người bạn nhỏ, cháu không có cha nhưng chắc có mẹ chứ? Mẹ cháu là ai?"
"Mẹ, mẹ đây rồi ————"
An Niệm Dạ gọi to về phía một cô gái mái tóc dài đang trên tầng đi xuống, bỏ lại Long Viêm Dạ ngồi đó mà chạy về phía mẹ mình. Long Viêm Dạ bàng hoàng, đứng lên nhìn cô gái xa lạ trước mặt, khuôn mặt thanh tú, mái tóc dài bóng mượt giống như trong trí nhớ anh. Long Viêm Dạ cảm thấy khó xử, không biết phải mở lời thế nào.
Cô gái kia nghi ngờ nhìn An Niệm Dạ đang kéo góc váy mình, rồi lại nhìn Long Viêm Dạ. Cô gái này mỉm cười dịu dàng với Viêm Dạ.
"Ông Long, xin hỏi có chuyện gì à?"
Giọng nói ngọt ngào làm cho Long Viêm Dạ ngẩn ra, hình ảnh mơ hồ gần như đã bị lãng quên giống với cô gái trước mặt, hơn nữa cô gái này còn biết anh, lần đầu tiên Long Viêm Dạ cảm thấy ngượng ngùng. Anh không hiểu tại sao cái cô ‘An An’ này biết rõ anh là ai, sao lại không đến tìm anh, còn lén lút sinh ra một đứa bé đáng yêu nữa, nế