Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Tác giả: Mính Hương Hoa Hồn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341188

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1188 lượt.

gì thế này? Vừa quá ngọt, vừa quá chua mà không đúng, nếm thử chút nước thì trong bát mỳ này còn được thêm không ít muối nha. Thật khổ thân Long Viêm Dạ, e rằng từ nhỏ đến giờ tổng giám đốc Long cũng chưa từng được nếm qua món nào đặc biệt như thế này, khẽ liếc trộm An Tiểu Yêu đang ngồi đối diện, Long Viêm Dạ đành cắn răng, nhắm mắt nhắm mũi, đút vội đút vàng đống mỳ ăn liền có hương vị đặc biệt này vào miệng.
Nhìn Long Viêm Dạ từng thìa từng thìa cho mỳ vào miệng, tự dưng An Tiểu Yêu cảm thấy đau lòng, cô không cần nếm qua cũng biết cái bát mỳ này có vị kinh khủng thế nào. Nhưng Long Viêm Dạ cứ đút miếng to vào miệng mà ăn, sao anh ta phải làm như vậy chứ, nếu chỉ vì Tiểu Dạ thì Long Viêm Dạ đâu phải chịu đựng như thế làm gì.
"Đừng ăn nữa ————"
An Tiểu Yêu hất bát mỳ trong tay Long Viêm Dạ đi, nước mắt cũng không kìm lại được nữa, cứ thế tuôn ra như vỡ đê. Sau bốn năm, người đàn ông này vẫn có thể dễ dàng làm cô xúc động, An Tiểu Yêu hận mình quá yêu đuối, hận mình không kiên định, đôi tay ôm lấy mặt khóc nức nở.
"Tiểu Yêu, Tiểu Yêu, em làm sao thế? ————"
Long Viêm Dạ hơi bối rối, không quan tâm tới trên người anh toàn là nước mỳ, vội vàng chạy lại ôm An Tiểu Yêu. Nhưng An Tiểu Yêu hất tay, đẩy Long Viêm Dạ ra.
"Tại sao anh còn xuất hiện trước mặt tôi làm gì? Chúng ta cứ sống cuộc sống của mình, không liên quan tới người kia không phải tốt hơn sao? Tại sao còn đến quấy rầy cuộc sống của tôi làm gì?"
"Tiểu Yêu, không phải anh cố ý tới quấy rầy cuộc sống của em. Em đừng khóc nữa, anh, anh là ————"
"Anh đi đi, tôi không muốn gặp lại anh nữa, tôi nhìn thấy anh lần nào tôi liền ———— ưmh ————"
Không đợi An Tiểu Yêu nói hết câu, Long Viêm Dạ không chịu nổi nữa, túm lấy tay An Tiểu Yêu kéo cô vào ngực mình. Không suy nghĩ gì, liền áp đôi môi mình lên môi An Tiểu Yêu, không cho cô nói hết câu.
Hơi thở nóng bỏng phả vào mặt Tiểu Yêu, đôi môi áp vào môi Tiểu Yêu, cọ xát tìm đường vào trong miệng cô. Đôi tay Long Viêm Dạ ôm Tiểu Yêu thật chặt. Tại sao anh ta lại có thể hôn mình, tại sao chưa hỏi ý kiến mình đã hôn rồi, anh ta dám cường hôn mình sao?
Giờ phút này, An Tiểu Yêu bị Long Viêm Dạ hôn làm cho đầu óc trở nên ngốc nghếch, không biết tại sao đột nhiên Long Viêm Dạ lại hôn cô. An Tiểu Yêu cuống quýt lên, tròn mắt mình, sau khi An Tiểu Yêu trở lại bình thường mới giơ tay đánh Long Viêm Dạ, dùng hết sức thoát khỏi nụ hôn của Viêm Dạ mới biết anh ta ôm rất chặt, không thể nào thoát khỏi tay Viêm Dạ.
An Tiểu Yêu khẽ run lên, lần đầu tiên cô hiểu đàn ông đáng sợ thế nào. Lúc sau, An Tiểu Yêu đành phải bỏ cuộc, không giãy giụa nữa, khuất phục trong tay Long Viêm Dạ. Cảm giác quen thuộc ùa về, An Tiểu Yêu ngất ngây trong đó, không biết từ lúc nào An Tiểu Yêu đã đáp trả nụ hôn của Long Viêm Dạ.
Long Viêm Dạ ôm An Tiểu Yêu chặt hơn, môi lưỡi quấn quýt lấy nhau, người An Tiểu Yêu dần dần nóng lên. Thời gian như dừng lại, nụ hôn này vừa kích thích lại nóng bỏng, An Tiểu Yêu càng ngày càng khó thở, hai người giống như hai kẻ thù, không ngừng dây dưa, không ngừng dừng sức.
Phải mất một lúc, Long Viêm Dạ mới chịu buông tha cho đôi môi ngọt ngào của Tiểu Yêu, đôi mắt đen quyến rũ nhìn An Tiểu Yêu, cả hai người đều thở dốc. Cuối cùng cũng có thể hít thở thoải mái, An Tiểu Yêu cố gắng hít lấy không khí trong lành xung quanh, cúi đầu để tránh đôi mắt rực lửa của Long Viêm Dạ.
Sao mình có thể làm như vậy? An Tiểu Yêu tự hỏi mình không biết vì sao lại đáp trả nụ hôn của Long Viêm Dạ nữa, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt Long Viêm Dạ, An Tiểu Yêu chỉ biết cúi đầu. Hai người không ai lên tiếng, bầu không khí trở nên lặng im, tim An Tiểu Yêu nhảy loạn xạ, còn Long Viêm Dạ cũng không khá hơn cô là bao.
Chỉ một nụ hôn nhưng nó lại khơi dậy chuyện xưa, gợi nên tình cảm đã bị sâu trong lòng. Long Viêm Dạ lặng lẽ ngắm nhìn An Tiểu Yêu, đè nén tình cảm lại, định nói lời xin lỗi thì tiếng chuông cửa lại vang lên.
Hai má An Tiểu Yêu ửng hồng, cô chạy nhanh ra cửa, một bóng dáng nhỏ bé nhào vào lòng An Tiểu Yêu.
"Mẹ, con về rồi ————"
"Cô An, tôi giao Tiểu Dạ lại cho cô. Sáng mai cô có thể đến lấy kết quả kiểm tra sức khỏe, nếu không có vấn đề gì thì bé có thể quay lại trường học ————"
An Tiểu Yêu mỉm cười, vội vàng chào hỏi rồi mời cô gái có mái tóc dài đang đứng ngoài cửa vào nhà, nhưng cô ấy lại nhìn thấy Long Viêm Dạ đang đứng trong nhà thì cười đầy mờ ám, sau đó xoay người rời đi. Chắc chắn cô gái đó đã hiểu nhầm một vài chuyện, cô tưởng An Tiểu Yêu không đến đón Tiểu Dạ là vì còn đang bận hẹn hò. An Tiểu Yêu nghĩ rất có khả năng này nên lườm Long Viêm Dạ vẫn còn đứng im tại chỗ.
"Ơ, sao chú này lại đến nhà mình vậy? Đây không phải cái chú hôm trước sao mẹ?"
Thị lực của An Niệm Dạ rất tốt, nhìn lướt qua cũng có thể nhận ra người đứng trong nhà mình là Long Viêm Dạ, thật ra thì anh ta cao lớn như thế kia, không muốn nhìn thấy e rằng rất khó nha, An Niệm Dạ nghi ngờ nhìn mẹ. Không phải mẹ không thích cái chú kia sao? Sao chú ấy còn đến nhà cậu, cậu cũng không thích cái người