XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Tác giả: Mính Hương Hoa Hồn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.

ghế sofa bằng gỗ rất cứng thôi, nên anh về nhà mà ngồi sofa bằng da thật sẽ tốt hơn ————"
"Tiểu Yêu, anh khát, muốn uống nước ————"
"Nhà tôi không có nước ————"
"Không có nước? !"
"À, không phải, ý tôi là chỉ có nước máy thôi."
An Tiểu Yêu bị Long Viêm Dạ quay đến mức không biết mình nên nói gì, nếu Long Viêm Dạ cứ nói chuyện nhỏ nhẹ thế này thì An Tiểu Yêu không thể hạ quyết tâm mà đuổi anh về được. Chỉ cần Long Viêm Dạ dùng thái độ này đối xử với cô thì An Tiểu Yêu sẽ nhớ lại những chuyện trước kia, hồi đó anh cũng rất dịu dàng với Tiểu Yêu, nhưng cuối cùng thì Long Viêm Dạ đã gây cho cô những tổn thương thế nào chứ? An Tiểu Yêu nhớ lại chuyện xưa, vừa định quay lại đuổi Long Viêm Dạ đi thì chìa khóa trong tay cô bị một bàn tay to cướp mất.
"Nước máy anh cũng uống được, cảm ơn nha ————"
Long Viêm Dạ đứng ở sau lưng An Tiểu Yêu, tra chìa khóa vào ổ, khí nóng thổi vào cổ An Tiểu Yêu, trái tim cô không yên phận cứ nhảy loạn lên, quên mất việc phải ngăn Long Viêm Dạ lại.
Long Viêm Dạ tự mình mở cửa, rồi lách qua Tiểu Yêu, trên mặt anh còn hiện rõ phấn khích, bước vào nhà Tiểu Yêu. Long Viêm Dạ ngang nhiên đi vào trong nhà, trước mặt là một không gian nhỏ hẹp, Long Viêm Dạ không ghét bỏ, ngồi xuống ghế sofa, nhìn An Tiểu Yêu vẫn còn đang đứng ngẩn người trước cửa, Long Viêm Dạ tốt bụng mời cô vào.
"Tiểu Yêu, vào nhà đi, khách sáo thế làm gì? Tự anh biết chăm sóc mình, em yên tâm đi."
Chăm sóc mình? ! An Tiểu Yêu tức giận, sao lại có người mặt dày thế kia chứ, anh ta nghĩ đây là nhà mình chắc. An Tiểu Yêu bước hai bước vào nhà, hét vào mặt Long Viêm Dạ, tay chỉ cửa ra vào.
"Đi ra ngoài, anh lập tức ra ngoài cho tôi———— ai mời anh vào chứ ————"
"————"
Long Viêm Dạ đứng dậy, đi thẳng tới cửa, An Tiểu Yêu thấy thế lại càng tức giận. Mình bảo anh ta đi thì anh ta liền đi sao, chẳng có chút thành ý nào cả, An Tiểu Yêu càng sốt ruột, nghẹn ngào, cúi đầu xuống không muốn nhìn thấy Long Viêm Dạ nữa.
Rầm ————
Cửa bị đóng rồi, lúc sau An Tiểu Yêu cũng không nghe thấy tiếng động nào nữa. Trong lòng cảm thấy uất ức, không ngờ sau bốn năm, Long Viêm Dạ vẫn vô tình như thế, bên ngoài thì tỏ ra dịu dàng nhưng hóa ra chỉ là giả tạo, An Tiểu Yêu không ngăn nổi những giọt nước mắt, cứ thế từng giọt từng giọt rơi xuống đất, những giọt nước trong suốt rơi xuống vỡ tan.
Một bàn tay to nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt An Tiểu Yêu, trong lòng Long Viêm Dạ đau đớn, Tiểu Yêu rất kiên cường, dù chịu ấm ức trong lòng cũng không chịu cho anh biết. An Tiểu Yêu ngẩng đầu lên, trước mắt cô không phải là Long Viêm Dạ sao? Đôi mắt đen chứa bao nhiêu yêu thương đang nhìn mình ư?
"Tiểu Yêu, đừng khóc, anh không đi đâu cả. Anh chỉ đi ra đóng cửa lại mà thôi ————"
"Ai nói tôi vì anh mà khóc chứ? Đừng có ra oai, tôi là, tôi là bị hạt cát bay vào mắt thôi."
An Tiểu Yêu vẫn còn ngang bướng, nhìn Long Viêm Dạ vẫn còn đứng trước mặt mình, trong lòng An Tiểu Yêu cảm thấy rất vui. Dù cô có nói rằng anh và cô không còn quan hệ gì với nhau nữa, nhưng tình cảm sao có thể nói quên là quên ngay được. An Tiểu Yêu phụng phịu, ngồi trên sofa, không thèm quan tâm tới Long Viêm Dạ đang đứng bên cạnh.






Long Viêm Dạ độ lượng không chấp nhặt nhiều, dù sao giờ An Tiểu Yêu cũng không còn muốn đuổi anh đi, Long Viêm Dạ cười thầm trong bụng, giờ có nói gì thì Long Viêm Dạ cũng thuận lợi tiến được một bước đầu tiên trong việc chinh phục Tiểu Yêu rồi. Long Viêm Dạ ở trong nhà Tiểu Yêu mà như đang ở nhà mình, vào trong bếp lục tìm trà rồi tự pha cho mình, sau đó ngồi xuống cạnh An Tiểu Yêu.
"Tiểu Dạ đâu? Không phải hôm nay Tiểu Dạ không đến trường sao?"
Câu hỏi quan tâm này của Long Viêm Dạ làm An Tiểu Yêu khó chịu, hóa ra anh ta đến đây đúng là vì Tiểu Dạ, Tiểu Yêu cảm thấy rất hồi hộp. Mình đã suy nghĩ kỹ rồi, dù Long Viêm Dạ có dùng cách gì thì mình sẽ không đem Tiểu Dạ cho anh ta đâu. An Tiểu Yêu khẽ hừ một tiếng, không dám nhìn thẳng vào Long Viêm Dạ.
"Tiểu Dạ có đến trường học hay không thì liên quan gì tới anh. Anh còn chuyện gì không, nếu không thì xin mời về."
Vừa nhắc tới con trai bảo bối của mình, An Tiểu Yêu liền không muốn ở chung với Long Viêm Dạ dù chỉ thêm vài giây. Long Viêm Dạ cười khổ, nhún nhún vai, tỏ ra mình không quan tâm.
"Đây là cái gì vậy?"
"Mỳ ăn liền ————"
An Tiểu Yêu trả lời ngắn gọn về vấn đề mà Long Viêm Dạ hỏi, thật ra qua mấy năm nay, không phải đến món mỳ cô cũng không biết nấu. Cô là cố tình làm thế, toàn bộ đau thương trong lòng Tiểu Yêu dồn hết vào bát mỳ này, cô rất muốn biết Long Viêm Dạ có dám ăn cái thứ này không, và để bát mỳ này hấp dẫn hơn, An Tiểu Yêu đã cố ý cho thêm gia vị nhiều hơn một chút, đó là cách tiếp đại nồng nhiệt đối với Long Viêm Dạ.
Nghe câu trả lời của An Tiểu Yêu và biểu hiện trên mặt của cô, Long Viêm Dạ cũng đoán được ít nhiều. Không nói gì thêm, Long Viêm Dạ cúi đầu, cầm bát mỳ lên, cô gắng đút một miếng thật to vào miệng.
Ặc ————
Mùi vị