Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhiệm Vụ Cứu Yêu

Nhiệm Vụ Cứu Yêu

Tác giả: Bồng Vũ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1130 lượt.

ưa ý thức được cô nói gì.
“Em cho rằng đứa bé kia không tầm thường...” Không phải Lãnh Quan đa tâm, cô có trực giác, Đạt Đạt rất quỷ dị.
“Có thể hay không là Khang Chính Thời cùng đồng bọn của hắn tạo ra hiện tượng giả? Nói không chừng hắc ma pháp còn có thể biến ra đứa trẻ đến nhiễu loạn chúng ta.” Anh đoán mò.
“Hắn muốn giết anh, làm gì lại tìm người tới cứu anh?” Cô phản bác.
“Ừm, đúng vậy! Tựa hồ không có khả năng.”
“Em hoài nghi đứa nhỏ kia có thể không phải...” Cô trầm ngâm nói.
“Không phải cái gì?” Anh lập tức truy hỏi.
Lãnh Quan im lặng, nhất thời không dám nói ra phỏng đoán của mình. Khí của Đạt Đạt khác hẳn người thường, cô cảm thấy nó có thể không phải người, mà là... một linh thể mà thôi.
Một linh thể? Kha Bá Ấp sẽ tin tưởng chuyện này sao?
“Em nghĩ gì thế?” Anh đứng lên đến gần cô, cúi đầu nhìn đôi mắt sâu thẳm thần bí của cô.
Không biết có phải mọi người trong câu lạc bộ linh lực đều có khí chất thần bí làm cho người ta đoán không ra hay không, giống Lãnh Quan, cho dù cô ở ngay trước mắt anh, anh vẫn có cảm giác sợ hãi vì nắm giữ không được cô. Anh đối với ý tưởng này cảm thấy uể oải.
“Không có gì.” Cô có ý nghĩ vô cùng kỳ lạ, nhưng lại không muốn suy nghĩ.
“Nói ra nghe một chút, nói không chừng anh có thể đồng ý với suy nghĩ của em.” Anh nói thẳng, như nhìn thấu do dự của cô.
“Anh...” Cô mới muốn mở miệng, ngoài cửa thư phòng liền truyền đến tiếng của quản gia.
“Thiếu gia, những thứ đồ cũ cậu yêu cầu dọn dẹp đã đóng gói xong, nhưng mà có một món... một món đồ chơi, tôi nghĩ cậu phải xác định còn cần hay không...” Trong giọng nói của quản gia có chút do dự.
“Lấy vào đi.” Kha Bá Ấp nói.
Quản gia mở cửa, lấy một con gấu bông nhỏ lông xù màu nâu, sau đó đưa cho anh.
Khi Lãnh Quan nhìn thấy món đồ chơi kia, cả người từ trên ghế nhảy dựng lên.
Đó là... Đó là gấu Teddy!
Cùng gấu Teddy trong tay Đạt Đạt cầm giống nhau như đúc.
“Hắc! Đây là gấu Teddy tôi thích nhất! Giữ lại đi.” Kha Bá Ấp không phát hiện mặt cô biến sắc, cười lấy con gấu Teddy vẫn còn tốt kia.
“Dạ.” Quản gia lui ra ngoài.
Kha Bá Ấp nhìn gấu Teddy, sau đó cười nói với Lãnh Quan: “Gấu Teddy này là quà sinh nhật năm tuổi mẹ đã cho anh, khi đó anh thật sự là yêu chết nó, em xem, anh đã giữ cẩn thận không để nó hư, bởi vì anh hy vọng tương lai sẽ tặng nó cho con anh.”
Con! Lãnh Quan cơ hồ đã xác định ý nghĩ của mình là đúng.
“Em tin không? Khi đó anh còn đặt tên trước cho con, gọi là Đạt Đạt, hay chứ? Nghe qua giống tiếng súng máy... đạt đạt đạt.”
Đúng rồi! Đúng là như vậy!
Lãnh Quan kinh ngạc nhìn anh. Đạt Đạt đúng là con Kha Bá Ấp!
Là con trong tương lai của anh!
Kha Bá Ấp thấy sắc mặt tái nhợt của cô, ngạc nhiên nói: “Làm sao vậy?”
“Anh có biết đứa bé tới tìm em cứu anh tên là gì không?” Cô bình tĩnh nhìn anh.
“Không phải em không biết sao?”
“Sau đó khi gặp lại em có hỏi.”
“Oh? Nó tên gì?” Anh hứng thú dạt dào cười hỏi.
“Nó nói nó tên Đạt Đạt, tựa như tiếng súng máy đạt đạt đạt.” Cô thuật lại lời tự giới thiệu lúc trước của Đạt Đạt.
Nụ cười của Kha Bá Ấp biến mất.
“Đừng đùa, Lãnh Quan.” Trên đời này sao có thể có chuyện như thế?
“Em không có đùa, em đoán không sai, nó chỉ là linh thể, một linh thể sinh ra theo đúng kỳ vọng của anh, nó hy vọng có thể trở thành con tương lai của anh...”
“Đủ rồi! Đây so với chuyện cá chép hóa rồng còn hoang đường hơn!” Anh không thể tin ngăn cô lại.
“Nhất định là như vậy! Nó từng nói, anh chết nó cũng sống không được, cho nên mới tới câu lạc bộ linh lực mua hy vọng, nó hy vọng anh có thể bình an vượt qua nguy nan.”
“Trời ạ! Đây quả thực...” Anh cảm thấy buồn cười, nhưng lại kinh hãi đến cười không nổi.
“Trong tay Đạt Đạt vẫn ôm một con gấu giống gấu Teddy trong tay anh như đúc.” Cô bình tĩnh nói.
Anh ngây ngốc nhìn gấu Teddy trong tay, bị một đống lớn nghi ngờ đột nhiên xuất hiện làm ngập đầu. Đã là năm nào rồi, còn có thể có những chuyện quái lực loạn thần (nôm na là truyện về thần tiên và quỷ quái) này sao?
Sẽ sao?
“Vậy vì sao nó không gặp anh? Vì sao chỉ có em nhìn thấy?” Anh hồi lâu chỉ lôi ra được vấn đề này.
“Nó hẳn là luôn ở cạnh anh.” Cô nhìn bốn phía, nhẹ nhàng kêu: “Đạt Đạt.”
“Đừng náo loạn! Em thật sự nghĩ......” Kha Bá Ấp mới định cười to, đã bị một bóng dáng sáng lên ở góc thư phòng dọa.
Ánh sáng kia chậm rãi hình thành bộ dạng một đứa trẻ bảy tuổi, vóc dáng nho nhỏ, nụ cười sợ hãi, mặc bộ quần áo từ trước đến giờ chưa từng đổi qua.
“Nó... Nó...” Kha Bá Ấp lắp bắp nói không ra lời, chỉ có thể mở to mắt nhìn “đứa con” từ không trung hiện ra.
“Hi! Ba ba.” Đạt Đạt lộ ra lúm đồng tiền đáng yêu.
“Nó...” Kha Bá Ấp ngã ngồi trên ghế, toàn thân không chút sức lực.
Con! Một đứa con vì hy vọng của anh mà sinh! Nó mặc âu phục nhỏ cùng quần soóc khi anh chụp ảnh năm tám tuổi, so với bức ảnh giống nhau như đúc.
Nếu không phải lúc trước đã thấy hắc ma pháp, anh đối với hiện tượng linh lực trong lòng đã biết tới, hiện tại chỉ sợ anh đã sớm bị dọa ngất xỉu r