Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342136
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2136 lượt.
, “Anh, anh không cần khuyên em, mọi người là người nhà của em, Tần Vũ Dương là người phụ nữ của em, trong lòng em, cô ấy và mọi người là giống nhau, em không thể bất chấp vứt bỏ cô ấy được.”
Anh không còn lời nào để nói, lẳng lặng ở cùng Cố Mặc Hàm một đêm.
Mặt trời từ từ thức dậy, Cố Mặc Hàm nhìn vài thân ảnh ở đằng xa, gian nan di chuyển ngồi dưới đất sóng đôi cùng Cố Mặc Thần, từ từ mát xa đầu gối đã cứng ngắc, bất đắc dĩ cười mở miệng: “Anh, kỳ thật em cũng biết sẽ là kết quả này. Nhưng em vẫn muốn thử xem, ôm cái tâm lý may mắn, nói không chừng ông nội sẽ đồng ý. Bây giờ nhìn lại, xác thực là cái gì cũng có thể thử khi đã tuyệt vọng. Em muốn đi Nhật Bản, nếu như em không về được, anh thay em chăm sóc thật tốt ông nội cùng bố mẹ.”
Cố Mặc Thần còn chưa nói được lời nào liền nghe được sự rống giận sau lưng: “Đây là kết quả mà cháu suy nghĩ một đêm mới nghĩ ra được? Cảnh Thiên, trói thằng này đem vào trong phòng cho tôi, nghĩ không ra thì đừng cho nó đi ra!”
Mặc dù Cố Mặc Hàm không ngừng phản kháng, nhưng do quỳ một đêm, chân bủn rủn vô lực, cuối cùng vẫn bị vài viên cảnh vệ bắt lấy khóa vào trong phòng.
Cố Mặc Hàm ngồi ở trên giường nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, sự lo lắng trong lòng từng phút từng phút tăng lên, bên tai anh vang lên lời nói của Triệu Tịch Vũ, mỗi lần nghĩ đến đó, trước mặt anh sẽ dần hiện ra từng chuyện giữa anh và Tần Vũ Dương …
Cố Mặc Hàm, anh nếu có lỗi với em nữa …
Tốt!
“Vũ Dương, lần này chỉ sợ anh lại nuốt lời …” Trong giọng nói của anh mang theo vẻ thê lương và bất đắc dĩ.
Khi Diệp Thấm Đình đi vào đưa cơm cho anh, Cố Mặc Hàm đã khôi phục điệu bộ như trước, “Mẹ, mẹ nói với ông nội, con đã nghĩ thông suốt, con sẽ không nhắc lại chuyện này. Con sẽ, ” Anh ngưng một chút nói tiếp, “Con sẽ quên Tần Vũ Dương, con sẽ trở về Bắc Kinh. Nhưng con cần trở về thành phố C xử lý một vài chuyện.”
Anh có thể cùng chết với Tần Vũ Dương, nhưng anh không thể thay người khác quyết định, Lãnh Thanh Thu và Thạch Lỗi, Liễu Vận Ca và Mạc Sính Dã, anh không có quyền lợi quyết định vận mệnh của người khác.
Diệp Thấm Đình nhìn con trai, thở dài, bà nhìn ra được tim Cố Mặc Hàm đang rỉ máu.
Cố Mặc Hàm vào thư phòng, cụ ông Cố và Cố Dật Phong không biết nói gì đó với anh, hơn một giờ sau, mới đi ra.
Lúc anh cầm chìa khóa xe chuẩn bị ra cửa, cụ ông Cố nhìn vào ánh mắt anh nói, “Mặc Hàm, ông từ nhỏ đã nhìn cháu lớn lên, cháu khiến cho ông tự hào chính là luôn luôn nói được giữ lời được, trong đám bạn cùng lứa tuổi không có mấy người có thể làm được. Hi vọng lần này cháu cũng giống vậy.
Cố Mặc Hàm gật đầu.
Xin lỗi, anh yêu em
Cố Mặc Hàm đi ra khỏi nhà, ngẩng đầu mắt nhìn bầu trời, bị ánh mặt trời chói chang có chút choáng váng đầu, sau đó liền thấy năm người đứng ở nơi đó. Anh cười đi về phía trước.
“Hàm Tử…”
Cố Mặc Hàm tự giễu cười: “Tớ thật sự đã sống vô dụng nhiều năm rồi, vậy mà lại thua trong tay của một người phụ nữ. Đầu Đá, Sính Dã, đã liên lụy đến các cậu.”
Thạch Lỗi vỗ vỗ bờ vai của anh.
Cố Mặc Hàm không chút xúc động, “Lập tức thả các cô ấy về.” Sau đó mặt không chút thay đổi tắt điện thoại.
**
Liễu Vận Ca đã nhìn thấy ba ngày tuyết, cô lại nhìn hai người đang hôn mê trên máy bay, trong lòng không biết nên vui hay là nên buồn.
Tần Vũ Dương khi tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện, trước mắt là màu trắng, đau đầu muốn nứt ra.
Một bàn tay hơi lạnh phủ lên trán, hơi thư thái một chút. Cô nhìn thấy chủ nhân của đôi tay kia thì bật cười, “Mặc Hàm.”
Cố Mặc Hàm cười ôn nhu với cô, đỡ cô ngồi dậy, đưa qua một cốc nước, “Uống nước đi. Bác sĩ nói em bị sốc, nghỉ ngơi vài ngày thì không có việc gì nữa.”
Sau khi uống vài ngụm nước nóng Tần Vũ Dương thấy thoải mái hơn, “Làm sao em trở về được?”
Cố Mặc Hàm chậm rãi nhả ra bản thảo đã sớm đánh thật tốt, “Những người Nhật Bản kia, bọn chúng vốn là bắt lộn người, hơn nữa ông nội liên lạc đại sứ quán Nhật gây áp lực cho bọn chúng, liền thả bọn em về thôi.”
Tần Vũ Dương không có chút hoài nghi nào, “Thanh Thu và Vận Ca không có sao chứ?”
Cố Mặc Hàm giữ lấy khuôn mặt cô, môi hôn lên mi tâm, nhẹ nhàng nói, “Không có chuyện gì, các cô ấy đều rất tốt.”
Môi của anh theo mi tâm đi xuống, không ngừng rơi lên trên mặt Tần Vũ Dương, trong miệng lẩm bẩm nói nhỏ, “Vũ Dương, đều là anh không tốt, xin lỗi, xin lỗi…”
Tần Vũ Dương cho là anh vì mình bị bắt cóc mà xin lỗi tự trách, choàng tay ôm eo anh, cười nói, “Mặc Hàm, không sao, anh xem em bây giờ không phải là đã tốt đẹp trở về sao?”
Cố Mặc Hàm trong mắt mang theo sự lưu luyến, môi hôn lên cô, ôn nhu trằn trọc, cuối cùng ôm cô sít chặt vào trong ngực, dùng sức, lại dùng lực, giống như là muốn đem cô nhào nặn vào trong cơ thể anh.
Ngày hôm sau, khi tất cả mọi người tụ tập ở trong trong phòng bệnh Tần Vũ Dương nói chuyện phiếm, thì cửa bị đẩy ra.
Tần Vũ Dương ngẩng đầu nhìn Cố Mặc Hàm, cười réo cô, bỗng nhiên nụ cười của cô cứng lại