Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342137

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2137 lượt.

ở trên mặt.
Cô nhìn thấy Triệu Tịch Vũ sau lưng Cố Mặc Hàm, còn có, bọn họ nắm tay nhau.
Trong phòng bệnh nhất thời yên tĩnh đến không tiếng động.
Cô nhìn chằm chằm Cố Mặc Hàm chờ anh mở miệng.
Cố Mặc Hàm hít sâu một hơi, mở miệng, “Vũ Dương, tôi và Tịch vũ phải về Bắc Kinh, nói lời tạm biệt với em. Chúng tôi, chia tay đi.”
Ngay lúc đó, Tần Vũ Dương phảng phất nghe được thanh âm sụp đổ của cả thế giới.
Giọng nói Cô run rẩy, “Anh đây là ý gì?”
“Xin lỗi…”
Tần Vũ Dương bỗng nhiên nhớ tới, ai đó đã từng nói, khi người đàn ông nói “Xin lỗi” với phụ nữ, như vậy, người phụ nữ này đã thua hoàn toàn, ý tứ của Cố Mặc Hàm rất rõ ràng.
Tần Vũ Dương đỏ hồng mắt tỉnh táo hỏi, “Mặc Hàm, em hiểu anh, anh không phải là loại người này, anh có nỗi khổ trong lòng phải không?”
“Tôi không yêu em.” Cố Mặc Hàm chết lặng mở miệng.
“Không, em không tin.”
“Em có tin hay không thì cũng không có quan hệ đến tôi, tùy em.”
Không có nỗi khổ trong lòng, chỉ là tôi không yêu em. Bởi vì không yêu em, em có tin hay không thì cũng không có quan hệ đến tôi.
Nhịn rất lâu nước mắt nóng hổi không ngừng từ trong hốc mắt lăn xuống, Tần Vũ Dương nắm chặt tay, móng tay cắm thật sâu vào lòng bàn tay, không chớp mắt theo dõi anh, ánh mắt lạnh như băng, cuối cùng nghiến răng nói, “Cố Mặc Hàm, xem như anh lợi hại! Anh phải nhớ kỹ, là tôi yêu anh, anh phải nhớ kỹ, là anh nợ tôi, anh phải nhớ kỹ, là anh ỷ vào tôi yêu anh mà sau đó phụ tôi. Hiện tại, anh mang Triệu Tịch Vũ cút ra khỏi thế giới của tôi, cút cho thật xa vào, cút!”
Triệu Tịch Vũ nhịn không được mở miệng, “Tần Vũ Dương, cô làm cái gì vậy, đây là quy tắc trò chơi, không nhận thua được thì đừng chơi!”
“Câm miệng của cô lại! Cút!”
Cố Mặc Hàm thủy chung cúi đầu, lòng như đao cắt, ngẩng đầu nhìn Tần Vũ Dương một lần cuối cùng, sau đó xoay người rời đi.
Cửa phịch một tiếng đóng lại, đem tim của Tần Vũ Dương kẹp đến vỡ nát.
“A!” Tần Vũ Dương vừa la vừa phất tay đem đồ đạc trên bàn bên cạnh gạt xuống đất, kim tiêm trên tay bị kéo ra, máu không ngừng trào ra.
Lãnh Thanh Thu tiến lên ôm lấy Tần Vũ Dương, “Vũ Dương, cậu đừng như vậy.”
Tần Vũ Dương nước mắt rơi như mưa, ” Tại sao anh tôi có thể đối với tôi như vậy, tôi yêu anh tôi nhiều năm như vậy, tại sao anh tôi có thể đối với tôi như vậy!”
Trên khuôn mặt Lãnh Thanh Thu đầy nước mắt, ôm thật chặt Tần Vũ Dương.
Cố Mặc Hàm đến chiếc ghế ngoài phòng bệnh, lẳng lặng nghe trong phòng bệnh không ngừng truyền đến tiếng đập bể đồ cùng tiếng gào thét tê tâm liệt phế [3'> của Tần Vũ Dương, trong thanh âm mang theo sự tuyệt vọng mãnh liệt.
Một khắc kia anh phảng phất nghe được âm thanh tan nát cõi lòng của cô, cho đến khi xoay người mới phát hiện, thì ra âm thanh tan nát cõi lòng kia, cũng là của mình.
Không thể, anh biết, anh và Tần Vũ Dương, đã không thể được nữa.
Triệu Tịch Vũ nhìn dáng vẻ của anh, dè dặt mở miệng, “Mặc Hàm, chúng tôi đi thôi!”
Cố Mặc Hàm cũng không thèm nhìn tới cô tôi, “Cô đi trước đi, tôi muốn một mình ở lại thêm chút nữa.”
“Mặc Hàm…”
Cố Mặc Hàm tự giễu mở miệng, “Yên tâm đi, tôi Cố Mặc Hàm nói được sẽ giữ lời được.”
Triệu Tịch Vũ cuối cùng vẫn rời đi.
Những người khác trong phòng bệnh đi ra, đứng ở cửa phòng bệnh nhìn Cố Mặc Hàm.
Cố Mặc Hàm giật giật khóe miệng, “Đừng nói cho cô ấy.” Sau đó đứng lên, từng bước từng bước rời đi, thân ảnh cô đơn tuyệt vọng.
Tần Vũ Dương rốt cục an tĩnh lại, Lãnh Thanh Thu dỗ cô ngủ rồi mới đi ra.
Ra khỏi phòng bệnh liền xông tới Thạch Lỗi phát hỏa, từng quyền từng quyền nện trên người anh, “Cố Mặc Hàm điên rồi sao? Anh tôi muốn làm gì!”
Thạch Lỗi cầm cổ tay của cô, rất bất đắc dĩ, “Đừng trách cậu ấy, cậu ấy cũng không còn cách nào. Con đàn bà Triệu Tịch Vũ kia lần này quá độc ác.”
Lãnh Thanh Thu nhìn anh, “Có ý gì?”
Sau đó Thạch Lỗi đem chuyện nói cho cô, Lãnh Thanh Thu hỏi, “Vậy anh ấy với Vũ Dương làm sao bây giờ?”
Một đám người đều hạ mí mắt im lặng không lên tiếng.
Khi Tần Vũ Dương tỉnh lại, trời đã tối rồi, trong bóng đêm cô ngồi dậy, thay xong quần áo rời khỏi bệnh viện.
Bên tai đầy ắp thanh âm của sóng biển, nơi xa xa trên mặt biển được thắp sáng lên bởi những ngọn đèn mờ của thuyền đánh cá.
Tần Vũ Dương đem hai tay đặt lên miệng, dùng hết toàn lực hô to với biển cả: “A ~ “
“Cố Mặc Hàm, anh cái kẻ xấu xa này! Tôi hận anh! Vì sao anh lại như vậy với tôi! Vì sao!”
Gió biển phả vào mặt, sặc đến Tần Vũ Dương phải chảy ra nước mắt.
“Sự ấm áp trong sinh mệnh của tôi có bao nhiêu, thì toàn bộ tôi đều cho anh, nhưng anh lại lựa chọn rời xa tôi, anh bảo tôi về sau như thế nào lại vui cười với người khác được, anh để cho tôi về sau làm thế nào đây!”
Gió không ngừng theo cổ áo thổi vào trong quần áo, Tần Vũ Dương từng bước từng bước đi xuống biển, nước biển lạnh như băng làm ướt giày, quần của cô, rét lạnh thấu xương, cô nhịn không được mà run rẩy, nhìn ngọn đèn ấm áp phía xa, không chút nào dừng bước lại được.
**
Khi Cố Mặc Hàm nhận được điện thoại thì đang ở nhà thu dọn đồ đ


pacman, rainbows, and roller s