Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.
ạc, trong nhà mỗi một góc nhỏ đều có hình bóng Tần Vũ Dương, có hồi ức đẹp của anh và Tần Vũ Dương.
Cặp dép tình nhân ở chỗ lối vào, một hồng một xanh, được chặt chẽ xích lại gần nhau.
Rèm cửa sổ kề mảnh vườn theo phong cách hoa văn lộn xộn, Cố Mặc Hàm rất ghét, cuối cùng vẫn là Tần Vũ Dương … anh, anh mới thỏa hiệp.
Cái gối ôm trên ghế sa lon, mỗi lần Tần Vũ Dương xem ti vi thì sẽ ôm lấy, Cố Mặc Hàm mỗi lần cũng sẽ lấy gối ôm ra, để cho Tần Vũ Dương ôm anh, còn mỹ danh nói rằng, so với ôm gối thì sẽ ấm áp hơn, thoải mái hơn.
Cái thảm lông cừu mềm mại thuần khiết dưới chân, mỗi lần Tần Vũ Dương đều sẽ vô cùng đau đớn khiển trách anh cỡ nào xa xỉ, ở Châu Phi có bao nhiêu đứa bé không có cơm ăn, sau khi khiển trách lại sẽ vui vẻ lăn lộn ở trên đó, vẻ mặt hưởng thụ.
Trên bàn những bông hoa được cắm vào, mấy ngày nay không có Tần Vũ Dương ở đây hoa có chút khô héo.
Khăn trải trên bàn ăn, là anh và Tần Vũ Dương cùng nhau chọn.
Ghế quý phi trong phòng ngủ, có đôi khi anh về muộn, Tần Vũ Dương liền nằm ở trên đó vừa nghe nhạc đọc sách vừa chờ anh, cô luôn vô thức ngủ thiếp đi, rất nhiều lần anh từ trên cao ôm lấy Tần Vũ Dương đặt trên giường. Trên đó vẫn còn đặt một quyển tạp chí thời trang được mở ra, hẳn là lần trước Tần Vũ Dương chưa có xem xong.
Trên chiếc giường lớn kia anh và Tần Vũ Dương có những hồi ức đẹp nhất, ở trên giường, Tần Vũ Dương có đôi khi thẹn thùng, có đôi khi xinh đẹp, luôn cho anh cảm giác không giống nhau. Tướng ngủ của Tần Vũ Dương cực xấu, hầu như mỗi đêm đều đá chăn mền. Còn thích ngủ nướng, đến cuối tuần lúc nào cũng ngủ thẳng đến trưa mới dậy.
Kéo cửa phòng thay quần áo ra, bên trong đeo đầy quần áo của anh và Tần Vũ Dương. Tần Vũ Dương mỗi lần thay quần áo ra cửa đều sẽ tạo một mớ lộn xộn bên trong, luôn luôn là anh dọn dẹp.
Còn có đôi bàn chải tình nhân trong phòng tắm, khắp nơi đều có thể thấy đồ ăn vặt…
Chuyện cũ từng ly từng tý, rõ mồn một trước mắt, anh cho rằng có thể như vậy cả đời.
Cố Mặc Hàm từng đao từng đao cắt bỏ sạch trái tim của mình và những nơi có quan hệ với Tần Vũ Dương, cuối cùng phát hiện cả trái tim thương tích khắp nơi, máu đổ đầm đìa.
Vũ Dương, xin lỗi, anh yêu em.
____________
Chú thích:
[1'> Từ Chí Ma: (Xu Chimo, 15/1/1897 – 19/11/ 1931) là bút hiệu của Chương Tự, người Hải Ninh, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Là thi nhân kiệt xuất của văn học Trung Quốc, là người đầu tiên khởi xướng lối thơ bạch thoại và mở đầu cho thơ cận đại Trung Quốc, ông dung hòa luật thơ Âu Mỹ với phong cách thơ Trung Quốc để tạo thành thể thơ trữ tình mới, ý cảnh thâm hậu, bút lực bình đạm mà sâu xa. Thơ ông tập hợp vào “Từ Chí Ma thi tập”.
[2'> Hoàn bích quy triều: Châu về hợp Phố; của về chủ cũ (thời Chiến quốc nước Triệu có viên ngọc họ Hoà của nước Sở, Tần Triệu Vương dùng 15 ngôi thành để đổi viên ngọc này. Triệu Vương phái Lạn Tương Như mang ngọc đi đổi thành, Tương Như đến nước Tần dâng ngọc, nhìn thấy Tần Vương không có thành ý, không muốn giao thành, bèn nghĩ cách mang ngọc trở về, phái người trả lại cho nước Triệu. Ví với vật còn nguyên vẹn quy trả về cho chủ cũ).
[3'> Tê tâm liệt phế: đau khổ tột cùng.
Phiên ngoại Tằng kinh thương hải nan vi thủy [1'>
Tôi không biết, đối với Cố Mặc Hàm mà nói, tôi là cái gì. Nhưng mà anh đối với tôi mà nói, là duy nhất.
Cái năm đó gặp được Cố Mặc Hàm, tôi 18 tuổi, vẫn còn là một bé gái nhỏ ngây ngô, mang theo sự mới mẻ và hưng phấn bắt đầu vào đại học, đơn thuần có chút ngốc.
Trên buổi tiệc đón chào sinh viên mới, anh là người chủ trì, giọng nói trầm thấp dễ nghe hấp dẫn tôi, khiến cho ánh mắt của tôi cũng không dời ra được.
Buổi độc tấu dương cầm sau đó hoàn toàn chinh phục tôi. Anh ngồi ở chỗ đó giống như một hoàng tử, ngay lúc đó tôi còn ảo tưởng làm hoàng tử và công chúa.
Tôi nhớ được ngày đó, bầu trời rất trong, rất xanh, rất thuần khiết, còn có gió nhẹ ấm áp.
Ở trong phòng làm việc của hội sinh viên, anh đang mở cuộc họp với chúng tôi.
Lúc này, truyền đến tiếng gõ cửa, sau đó một cô gái thanh tú cao gầy xuất hiện.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Tần Vũ Dương.
Những người khác ồn ào, “Chị dâu, lại mang đồ ăn ngon gì đến vậy?”
Tim của tôi bỗng nhiên ngừng đập, thì ra là, anh có bạn gái. Anh có bạn gái.
Đúng vậy, người ưu tú như anh làm sao lại không có bạn gái chứ.
Tần Vũ Dương mỉm cười cùng bọn họ nói chuyện, sau đó Cố Mặc Hàm đi tới nắm lấy tay cô ấy.
Bọn họ nhìn qua rất xứng đôi, tình cảm rất tốt.
Kỳ thật, Tần Vũ Dương bình thường có hơi lạnh lùng, nhưng đối với Cố Mặc Hàm lại luôn cười đến rất vui vẻ.
Về sau Cố Mặc Hàm nói gì đó tôi nghe không rõ ràng lắm, ngây ngây ngô ngô trở lại phòng ngủ trốn ở trong chăn khóc cả buổi trưa, hai con mắt sưng giống quả hạch đào.
Khi đó tôi biết xen vào giữa tình cảm của người khác là không đạo đức, thế nhưng tôi khống chế không được bản thân, giống như là lên cơn nghiện, thân bất do kỷ.
Tôi đứng ở trước gương ngắm mình, Tần Vũ D