Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342108
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2108 lượt.
i còn trẻ gàn bướng, trải qua trao đổi với người nhà, tất cả được đưa đi bộ đội rèn luyện, thân thủ và thiện xạ đều là trong thời gian đó mà học được, ngay cả khi mấy năm nay đã nghỉ ngơi, thân thủ mỗi người vẫn còn tốt.
Vài người cười cười.
“Tớ nói này, bác sĩ Hà, đôi tay cứu sống người của ngài hôm nay lại phải đại khai sát giới, tớ thật sự là không đành lòng nhìn nha!” Lý Thanh Viễn nhìn đôi bàn tay thon dài kia chế nhạo.
Hà Văn Hiên liếc anh một cái, “Rốt cục cũng chịu nói chuyện với tớ?”
Lý Thanh Viễn có chút mất tự nhiên, “Ách, cái đó… Cậu cũng biết, súng đạn không có mắt, vạn nhất… đúng không?”
Hà Văn Hiên khóe miệng từ từ nhếch lên, bàn tay mang găng tay da màu đen xoa lên đầu Lý Thanh Viễn, giọng nói ôn nhu, “Yên tâm, tớ sẽ bảo vệ cậu.”
Lý Thanh Viễn vẻ mặt chán ghét tránh né.
Truyền đến tiếng đập cửa, một gã đàn ông đi vào, “Các anh em đã chuẩn bị xong.”
Lý Thanh Viễn lập tức hưng phấn nhảy dựng lên, “Vậy chúng ta đi ngay đi.”
Vài người nhìn nhau, cùng nhau đi ra ngoài.
Vài ngày sau, hơn một nửa trong giới đều loan truyền màn bắn nhau kia, sáu thiếu gia Phong Hoa ở trong hắc đạo đánh một trận thành danh, không ngừng mở rộng lãnh thổ.
Lúc này Cố Mặc Hàm đang đứng trong thư phòng, vẻ mặt nhàn hạ.
Cụ ông Cố vừa mới bắt đầu còn rất nhàn nhã uống trà, về sau chén trà thẳng tắp bay đến hướng Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm tránh cũng không tránh.
Gân xanh trên mặt cụ ông Cố nổi lên, cơn tức giận che cũng che không nổi, “Rốt cuộc cháu muốn làm gì? Không muốn đi học viện quân đội, theo ý cháu, không muốn vào giới chính trị, theo ý cháu, muốn kinh doanh, cũng theo ý cháu, hiện tại cháu cũng dám… còn có cái gì cháu không dám làm nữa hả?”
Cố Mặc Hàm thẳng thắn nhìn ông.
“Chuyện này ông xem như không biết, cháu nắm chắc thời gian thu tay lại.”
Cố Mặc Hàm nhàn nhạt phun ra hai chữ, “Không ạ.”
“Cháu! Chỉ vì một người phụ nữ? Vì một người phụ nữ, cháu mặc kệ tiền đồ của mình, thậm chí không tiếc rẻ tính mạng? !”
Đối với sự kích động của cụ ông Cố, Cố Mặc Hàm vẻ mặt bình tĩnh, “Đúng, chỉ vì Tần Vũ Dương.”
“Cháu, cút ra ngoài!” Cụ ông Cố chỉ vào cánh cửa.
“Ông nội, cháu không muốn chống đối ông, nhưng ông không muốn giúp cháu, cháu chỉ có thể dựa vào mình, chỉ là như vậy thôi.” Cố Mặc Hàm nói xong rời khỏi thư phòng.
Ngay sau đó, buôn bán vũ khí và địa bàn ở Đông Nam Á cũng bị Phong Hoa chia một nửa chén, người trong giới đều nói, sáu thiếu gia Phong Hoa có đầu óc, có táo bạo, có dũng có mưu, thật sự là tuổi trẻ tài trí hơn người.
Một đêm, Tần Vũ Dương từ trong mộng bừng tỉnh, tim đập thình thịch. Cô mơ thấy rất nhiều đạn bay về phía Cố Mặc Hàm, sau đó anh ngã trên mặt đất, toàn thân đều là máu. Cô lau mồ hôi trên đầu, mặc quần áo vào đi ra ngoài.
Mọi âm thanh trong trấn nhỏ đều yên tĩnh, chỉ có tiếng nước chảy róc rách, ánh trăng sáng rõ trên sông, Tần Vũ Dương hít thở bầu không khí lành lạnh, tim vẫn đập rất nhanh như trước.
Mình phải nghe một chút giọng nói của anh, biết rõ anh không có việc gì là được rồi. Tần Vũ Dương lấy di động ra, chợt nhớ tới cái gì, đi về phía ánh đèn sáng ở đại sảnh.
Bà chủ đang dọn dẹp cái bàn, “Vũ Dương, còn chưa ngủ à.”
Tần Vũ Dương gật gật đầu, “Chị, em muốn dùng điện thoại một lát.”
“Ah, dùng đi. Chị đi ngủ trước, lát nữa em tắt đèn là được rồi.”
“Vâng, cảm ơn chị.”
Tần Vũ Dương bấm mấy con số đã nhớ kỹ trong lòng, sau đó thanh âm tu tu vang lên, cô có thể rõ ràng nghe được tiếng tim mình đập.
“Alô.” Là thanh âm trầm thấp quen thuộc, không quá thanh tỉnh, hẳn là mới vừa bị đánh thức.
Trước mặt Tần Vũ Dương bỗng nhiên mơ hồ lại, thì ra cô vẫn đang lừa gạt bản thân, cô vẫn chưa hết hi vọng.
Đối với một người không hết cảm giác lưu luyến, cho dù anh ta có đối tốt với cô đi nữa thì cũng không có cách nào đi vào lòng cô được.
Cố Mặc Hàm đang nhắm mắt chợt mở ra, mắt nhìn số điện thoại, “Vũ Dương? Là em sao?”
Tần Vũ Dương lập tức tắt điện thoại, che miệng ngồi xổm trên đất.
Cố Mặc Hàm ngồi dậy, gọi lại, nhưng không người nào nghe lấy, gọi di động Tần Vũ Dương, kết quả giống nhau.
Cố Mặc Hàm gọi một cú điện thoại khác, “Giúp tôi tra một cú điện thoại, cần gấp.”
Chưa tới vài phút, điện thoại vang lên, “Cố tổng, là điện thoại của một nhà nghỉ ở Ô trấn.”
Cố Mặc Hàm ngồi bên giường châm một điếu thuốc, buồn ngủ hoàn toàn không còn.
Xem ra có chút kế hoạch cần phải thực hiện trước thời hạn.
_______________
Chú thích:
[1'> Vũ Hạng: con hẻm mưa phùn.
[2'> Song Kiều: Song Kiều được xây dựng hơn 400 năm trước, gồm một nhịp cầu cong và một nhịp cầu vuông bắc qua hai con sông giao nhau Yinzhi – Nanbeishi, nối với nhau theo hình chiếc chìa khoá.
[3'> Nhà nghỉ: nguyên văn là dân túc như B&B (bed and breakfast)
[4'> Ô trấn: Ô Trấn nằm ở phía bắc tỉnh Triết Giang, giữa “tam giác du lịch” Hàng Châu, Tô Châu và Thượng Hải. Những bức tường rêu phong cổ kính và hệ thống kênh rạch chằng chịt đã biến nơi đây trở thành “Venice của phương Đông”.
[5'> Đoạn hồi thoại “Anh khỏe không? …. trên