Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342109
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2109 lượt.
Cho đến khi người phụ nữ thứ ba mượn cớ xin tý lửa tới làm quen thất bại rời đi, Tần Vũ Dương bỗng nhiên cười ha hả.
“Tôi nói này, Cố Mặc Hàm, anh cũng có tài trêu hoa ghẹo nguyệt a?”
Cố Mặc Hàm giương lên đôi mày đẹp: “Cảm ơn đã khen ngợi.”
Tần Vũ Dương hít một ngụm khói quay mặt lại nhìn anh chậm rãi nói: “Anh là tới tìm tôi?” Tần Vũ Dương biết rõ với thông minh của Cố Mặc Hàm khẳng định đoán được chuyện phương án bị để lộ.
Cố Mặc Hàm nhẹ gật đầu: “Tra được nội gián chưa?”
Tần Vũ Dương quay mặt đi, hút xong một điếu, lắc đầu, chuẩn bị điếu thứ hai.
Cố Mặc Hàm đè lại tay cô chuẩn bị châm thuốc: “Là không tra được hay căn bản không tra?”
Tần Vũ Dương đặt điếu thuốc xuống, không lên tiếng.
Cố Mặc Hàm hơi nhíu mày, nhìn thẳng về phía cô: “Tần Vũ Dương, em đang sợ cái gì?”
Tần Vũ Dương uống một ngụm rượu rồi mới mở miệng, con mắt nhìn về phía trước: “Cố Mặc Hàm, anh từng bị người khác phản bội chưa?”
Cố Mặc Hàm cũng nhìn về phía trước: “Có. Lúc ở Mĩ, các bạn học trong phòng thí nghiệm cạnh tranh nhau rất lớn, có một lần anh vì làm một bài báo cáo, mà không ngủ không nghỉ thậm chí còn thử nghiệm một tuần lễ, rốt cục thu thập đủ số liệu, kết quả, số liệu bị trộm, tất cả vất vả đều vô ích, rất nhanh, trong phòng thí nghiệm có một người bạn học da trắng phát biểu một bài báo cáo, bên trong là số liệu của anh.”
Cố Mặc Hàm không nhanh không chậm mở miệng, không mang theo bất kỳ màu sắc cảm giác □, giống như đang nói câu chuyện của người khác.
“Sau đó thế nào?” Tần Vũ Dương hỏi.
“Sau đó, anh bắt đầu đề phòng tất cả mọi người, tất cả có quan hệ một chút gì đó với ngành học đều cẩn thận cất kỹ. Lại về sau, trong thời gian rảnh anh bắt đầu nghiên cứu mục tiêu của người bạn học da trắng kia, mỗi lần đều hoàn thành thí nghiệm, thuyết trình bài báo cáo sớm hơn cậu ta, không bao lâu, cậu ta liền rút lui ra khỏi phòng thí nghiệm.”
Một người mà nghiên cứu hai hướng, đó là một việc rất khó khăn, hết lần này tới lần khác Cố Mặc Hàm có thể làm được, Tần Vũ Dương đột nhiên cảm thấy Cố Mặc Hàm có được thành công của ngày hôm nay không phải là không có đạo lý.
_______________
Chú thích:
[1'> Cẩu huyết có thể nói gọn là bi kịch tình cảm sến
Hợp tác
Tần Vũ Dương có chút hoang mang hỏi anh: “Cố Mặc Hàm, anh nói đi, phải luôn luôn đề phòng đối với đội ngũ của mình sao?”
Cố Mặc Hàm kiên nhẫn trả lời: “Dùng người thì không nên nghi ngờ, mà đã nghi ngờ thì không nên dùng người. Em muốn tin tưởng bọn họ, tuy nhiên, trước đó, phải chọn người của em cho tốt đã.”
Tần Vũ Dương đầu lông mày cau lại trong mắt mang theo mơ màng, khó hiểu, chậm rãi nói: “Bọn họ là đội ngũ một tay tôi tuyển chọn ra, chúng tôi cùng nhau cố gắng giành được rất nhiều hợp đồng lớn, lúc đó hai bên rất ăn ý. Lúc mới bắt đầu, mọi thứ đều rất khó khăn, chúng tôi cơ bản cũng không có thành tích, không có ai chống đỡ, không có kinh nghiệm, chỉ có thể từ từ tìm tòi, có một đoạn thời gian thiếu chút nữa không chống đỡ được, tôi nghĩ cứ để cho bọn họ đi tổ khác, nhưng bọn họ ai cũng không muốn rời đi, vẫn khích lệ tôi, tình cảm mọi người rất tốt, không có bọn họ nhất định không có Tần Vũ Dương ngày hôm nay. Đúng, tôi không hiểu, vì cái gì lúc trước hoàn cảnh gian nan như vậy bọn họ cũng không rời đi, nhưng bây giờ lại lựa chọn phản bội tôi, phản bội cả đội ngũ?”
Cố Mặc Hàm nghe cô nói về những chuyện khó khăn trong quá khứ, trong lòng có một tia đau đớn, còn có một chút xót xa, lúc ấy cô cần có sự giúp đỡ nhất thì anh lại không ở bên cạnh cô.
Cố Mặc Hàm đưa tay quấn quanh lấy tóc rơi trên vai cô, đáy mắt lưu chuyển sự nham hiểm, cười đến câu luôn hồn phách: “Không phải là người của Phong Hoa, của anh, chỉ là của anh thôi.”
Tần Vũ Dương cảm nhận được hơi thở tà mị quanh người anh tản ra, cô rõ ràng nghe được xung quanh tiếng hít khí: “Anh là nói, anh, với tôi? Hai người?”
Cố Mặc Hàm buông lọn tóc cô ra, khôi phục bộ dạng nghiêm túc: “Hai người là đủ, nhiều hơn nữa chính là lãng phí.”
Tần Vũ Dương vẻ mặt tràn đầy nghi ngờ: “Đúng vậy, nhưng tại sao anh lại phải giúp tôi?”
Cố Mặc Hàm vẻ mặt trêu tức, giọng nói trêu chọc: “Là một người Trung Quốc phải tẩy chay hàng hóa Nhật.” Nói xong cất tiếng cười to.
Tần Vũ Dương cho anh một cái liếc mắt: “Cười, có cái gì hay để cười sao?”
Cố Mặc Hàm thật vất vả ngưng cười, ho nhẹ một tiếng, trong giọng nói vẫn là không che dấu được ý cười: “Không có gì buồn cười hết, chính là anh đột nhiên nhớ tới một câu chuyện cười. Như thế nào, em có đồng ý hay không?”
Tần Vũ Dương tay trái tựa đầu, nghi ngờ nhìn Cố Mặc Hàm, ngược lại Cố Mặc Hàm vẻ mặt thản nhiên nhìn lại cô.
Vài phút sau, Tần Vũ Dương cười gật đầu một cái. Tần Vũ Dương không nghĩ ra được tại sao Cố Mặc Hàm phải chủ động giúp cô, cô đương nhiên sẽ không đơn giản tin tưởng tên gian thương Cố Mặc Hàm này sẽ yêu nước như vậy, nhưng với đủ loại dấu hiệu cho thấy, việc này đối với cô mà nói, trăm cái lợi mà không có một cái hại, năn