XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342151

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2151 lượt.

nghe theo số trời.
Cố Mặc Hàm? Anh giống như bất ngờ biến mất khỏi thế giới, một người, lúc này cô cần anh.
Là vì Triệu Tịch Vũ sao?
Vậy cô ta ít nhất cần phải cảm ơn anh để lại cho cô một ý tưởng tốt.
Ngày hôm sau Tần Vũ Dương trang điểm tinh tế, quần áo gọn gàng xuất hiện ở Đằng Đạt. Cô đơn giản nghe lại báo cáo của tổ hạng mục, xem phương án một lần, có thể là chuyện nội gian đã làm rối loạn lòng quân, chỉ làm tạm được.
Tần Vũ Dương vừa nhìn phương án vừa nghĩ, trong tay công ty T có phải cũng có một phần giống như vậy không?
Sau khi có cuộc họp ngắn gọn đoàn người Tần Vũ Dương chạy tới Phong Hoa.
Mới ra cửa thang máy liền thấy đoàn người của công ty T từ bên trong thang máy kia đi ra, không thể từ bỏ được.
Tần Vũ Dương vẻ mặt bình tĩnh nhìn Triệu Tịch Vũ, Triệu Tịch Vũ ánh mắt lạnh như băng nhìn Tần Vũ Dương, dẫn đầu đi vào phòng họp.
Tần Vũ Dương không quan tâm cười cười, cũng vào phòng họp.
Hai đội ngũ ở trong phòng hội nghị mắt to trừng mắt nhỏ đợi hơn một giờ, mới có người đến chủ trì buổi đấu thầu.
Người đến là một người phụ trách của Phong Hoa lúc Cố Mặc Hàm chưa về nước, không nhìn thấy bọn Thạch Lỗi, mấy lần trước bọn họ không phải là hào hứng trời vừa mới tỏ thì liền xuất hiện sao, chẳng lẽ người có quan hệ với Cố Mặc Hàm cũng theo anh biến mất sao?
Bắt thăm quyết định ai mở đầu trước.
Trái ngược với những người khác còn đang thất kinh, Tần Vũ Dương vẫn thần thái bình tĩnh nhìn Triệu Tịch Vũ đang mở đầu phối hợp với đèn chiếu.
Tần Vũ Dương đột nhiên nghĩ một câu của Cố Mặc Hàm nói thật sự là chính xác. Không cần phải đi phỏng đoán lòng dạ của người khác, khó nhất là phỏng đoán lòng người, em đang đoán lòng dạ của người khác đồng thời cũng sẽ bị lạc mất chính mình. Phương án công ty T dường như là mỗi một chỗ đều nhằm vào phương án của tổ hạng mục Đằng Đạt đã làm, so với bọn họ làm càng hoàn mỹ, càng toàn diện, nhưng cũng là bởi vì châm chích quá mạnh mẽ, mà làm mất đi đặc sắc của mình. Ở trong phương án này, Tần Vũ Dương không nhìn thấy ưu thế và đặc điểm trước kia của công ty T.
Xem ra ai chết vào tay ai còn chưa biết được.
Nhưng mà, Tần Vũ Dương lại không thừa nhận, đối với sự rập khuôn nguyên dạng của lần trước, lần này bọn họ lại kỹ càng hơn một bậc. Lúc này đây, vô luận ai bắt đầu trước, Đằng Đạt đều nhất định phải thua.
Triệu Tịch Vũ thuyết trình xong thì quay lại cười rất xinh đẹp với Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương nhớ tới một câu nói của Lãnh Thanh Thu: phụ nữ cười càng đẹp thường thường tâm càng độc.
Tổ phó của tổ hạng mục lúc này chỉ có thể kiên trì đi lên, hắn vừa mới chuẩn bị đứng dậy, Tần Vũ Dương đè lại tay của hắn: “Tôi chỗ này cũng chuẩn bị một phương án khác, phần kia của anh làm dự bị đi.”
Nói xong tao nhã lên bục: “Kính chào các vị trong ban giám khảo, các vị đồng nghiệp, dưới đây là phương án của Đằng Đạt chúng tôi do tôi đại diện lên trình bày. Chúng tôi căn cứ…”
Tần Vũ Dương nhìn vẻ mặt đắc ý từ từ biến mất của Triệu Tịch Vũ, thay vào đó là sự phẫn nộ cùng không cam lòng.
Hơn 10 phút sau, bài trình bày của Tần Vũ Dương đã thu được tiếng vỗ tay như sấm, kết quả không cần nói cũng biết. Tần Vũ Dương đứng ở trên bục cảm giác vất vả của mình cũng không có uổng phí.
Triệu Tịch Vũ mang theo một đám người phẫn nộ mở cửa rời đi.
Tần Vũ Dương ý chí chiến đấu sục sôi đi ra Phong Hoa, trở lại Đằng Đạt, tâm tình rất tốt.
Ngồi ở trong phòng hội nghị, Tần Vũ Dương vẻ mặt nhàn nhã chậm rãi uống cà phê, mọi người cũng là ngồi im lặng không lên tiếng, chỉ chờ cô mở miệng.
Thế nhưng Tần Vũ Dương nhất định không mở miệng, chỉ là thưởng thức cà phê, nhắm mắt lại phơi nắng.
Mọi người đang không hiểu trong hồ lô của Tần Vũ Dương muốn làm cái gì, tâm tình thấp thỏm. Khi mọi người ở đây cho rằng Tần Vũ Dương ngủ thiếp đi, cô mở mắt ra, nụ cười sáng lạn làm cho ánh mặt trời đều mất sắc thái, chậm rãi mở miệng: “Được rồi, vụ này cũng đoạt được rồi, các người có thể nói cho tôi biết, là nội gian rồi đó?”
Mọi người ở trong nụ cười đang hạ dần sự ấm áp của cô, mà cúi đầu không nói.
Tần Vũ Dương cười càng vui vẻ hơn: “Không nói được? Hay là, trong các người không có nội gian? Các người cần phải hiểu rõ tôi, nếu như hiện tại đứng ra, tôi chỉ không cho người đó lăn lộn vào Đằng Đạt, nếu như tôi đi tra ra, tôi sẽ cho người đó cũng không lăn lộn trong ngành ô tô này nữa. Như thế nào, nghĩ thông chưa?”
Vẫn là lặng ngắt như tờ.
Tần Vũ Dương đứng lên: “Nếu đã như vậy… Chúng ta tan họp thôi. Vụ này đoạt được công ty rất cao hứng, buổi tối có tiệc chúc mừng, đều đi đi! Còn có, tôi đáp ứng các người, sau khi giành được vụ này sẽ có hai tuần lễ nghỉ phép, nghỉ phép sẽ bắt đầu từ ngày mai. Tất nhiên nghỉ phép của nội gian có thể sẽ là vĩnh viễn, người đó có thể sẽ không trở lại nữa. Tan họp!”
Tần Vũ Dương ngồi ở văn phòng của Đổng sự Tôn: “Đổng sự Tôn, dự án hợp tác với Phong Hoa đã xong, tôi có phải có một khoảng thời gian nghỉ phép phải không?”
Đổng sự Tôn kể từ nhận được tin chiến thắng liền cười ha ha: “Có thể mà, không