Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342152
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2152 lượt.
au. Mới đầu chỉ là một chút, về sau, từng chút đau đớn tích tụ thành kinh đào hãi lãng cuốn trôi tất cả trái tim.
Năm người nhìn Cố Mặc Hàm nhíu chặt mi, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, cũng không biết đây là tình huống gì. Chẳng lẽ cái phương án này rất kém cỏi?
Đột nhiên cửa phòng bệnh được mở ra, mọi người ngẩng đầu, là Cố Mặc Thần.
“Nhóc Hàm tỉnh, làm sao lại yên tĩnh như vậy?” Cố Mặc Thần bỏ trái cây và thức ăn đã mua trong tay xuống.
Vẻ mặt của Cố Mặc Hàm khôi phục lại bình thường, nhếch khóe miệng cười: “Không có chuyện gì, anh à, bọn họ sợ ồn ào đến em.”
Năm người rối rít phụ họa.
Cố Mặc Thần tự tiếu phi tiếu xem bọn họ, sau đó mở miệng: “Nếu đã tỉnh, liền gọi bác sĩ đến xem một chút.” Nói xong nhấn đèn gọi trên đầu giường.
Không lâu lắm, vài chuyên gia cùng một đám y tá tầng tầng lớp lớp gõ cửa đi vào. Sau khi trải qua hơn 10 phút kiểm tra, một gã bác sĩ hơn năm mươi tuổi nói: “Rốt cuộc cũng là thanh niên, căn bản là tốt rồi, khôi phục cũng không tệ lắm, chú ý dinh dưỡng, phải chăm sóc tốt vào.”
Chuyên gia ra khỏi phòng thì mỗi người về phòng mình, chỉ lưu lại y tá đang nhốn nháo: “Ôi, một phòng toàn các anh đẹp trai! Cái anh mặc áo bloule trắng kia có phải là bác sĩ Hà trong truyền thuyết không? Ngày đó tớ thấy viện trưởng rất khách khí với anh ấy, tớ cho tới bây giờ chưa thấy qua cái vẻ đó của viện trưởng!”
“Đúng vậy, không nghĩ tới người đã đẹp trai rồi, gia thế còn tốt như vậy nữa!”
“Người bệnh nằm ở trên giường kia trông thật đẹp trai, đôi mắt hoa đào của anh ấy, ông trời ơi, đẹp trai quá đi! Ngày đó tớ nghe được viện trưởng dặn dò y tá trưởng phải cẩn thận chăm sóc người bệnh này, nghe nói, mấy người này lai lịch cũng không nhỏ đâu! Vừa có tiền lại vừa có mạo, còn có thế lực nữa, thật sự là bạch mã giữa bạch mã mà, vương tử giữa vương tử a! Tớ chịu không được rồi!”
“Này, tớ đột nhiên nhớ tới, bọn họ hình như là một khoảng thời gian trước trên báo có đăng cái gì mà ‘Sáu vị thiếu gia Phong Hoa’!”
“Đúng rồi đúng rồi, hình như là bọn họ…”
Các y tá thể hiện đầy đủ lý thuyết “Một phụ nữ bằng năm trăm con vịt”, trong phòng người lại hoàn toàn không biết gì.
Cố Mặc Hàm đem tờ báo cùng tập phương án để qua một bên dè dặt mở miệng hỏi: “Anh, trong nhà không biết chuyện em nằm viện chứ?”
Cố Mặc Thần đang ngồi trên ghế bên cạnh giường bệnh gọt trái táo, không ngẩng đầu: “Tạm thời còn không biết, nếu không em cho là em còn có thể yên ổn nằm ở đây sao?”
Nói xong ngẩng đầu nhìn điệu bộ Cố Mặc Hàm đang thở ra một hơi thì bỏ thêm một câu: “Có điều, em cũng đừng nghĩ giấu được, chờ bản thân khỏe rồi thì về nhà nói hết ra.”
Cố Mặc Hàm nghe thế thì vẻ mặt uể oải, năm người còn lại kia thì vẻ mặt nhìn có chút hả hê.
Rất nhanh, cuộc nói chuyện bị cắt đứt. Trong phòng bệnh nối dài không dứt các cô y tá ra ra vào vào, kiểm tra từng chút một, kiểm tra nhiệt độ cơ thể của bệnh nhân vv… đủ loại chiêu thức của các khuôn mặt nhỏ hồng để nhìn mỹ nam ở trong phòng bệnh. Mọi người đều cảm thấy sự bất đắc dĩ sâu sắc, chỉ có vẻ mặt phong lưu của Lý Thanh Viễn vừa cười vừa đá lông mi với cô y tá nhỏ, trông như một công tử nhà giàu ăn chơi.
Hà Văn Hiên hung hãn trừng cậu, cậu không cam lòng yếu thế trừng lại, sau đó giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì, kỳ quái nói: “Ơ, bác sĩ Hà, các người đẹp y tá ở bệnh viện các người thật sự là đủ ‘chuyên nghiệp’ a, đối với bệnh nhân chăm sóc cẩn thận tỉ mỉ như vậy, ngay cả người đến thăm bệnh cũng không tha!”
Hà Văn Hiên phủi phủi áo blouse trắng không có chút bụi, không nóng không lạnh nói: “Vậy thì thế nào? Cậu không cần lo lắng, các cô ấy không thích ông thỏ già, sẽ bỏ qua cậu.”
Lý Thanh Viễn lập tức tức giận đến giơ chân, hướng về phía Hà Văn Hiên rống: “Tớ nói qua bao nhiêu lần rồi! Tớ không phải là đồng chí, tớ không thích đàn ông, tớ thích phụ nữ, phụ nữ! Cậu nghe không rõ sao?”
Hà Văn Hiên cũng không thèm nhìn cậu, thong thả ung dung sửa sang lại một chút áo blouse trắng, đưa tay đẩy kính lên, nhưng sau đó xoay người ra khỏi phòng bệnh.
Lý Thanh Viễn trong lòng nghẹn hỏa, chính mình dùng toàn sức phản kích kết quả lại giống như là đánh trên lớp bông, cậu không cam lòng hỏi những người khác: “Cậu ta đây là có ý gì!”
Tất cả năm người quay đầu đi, cất tiếng cười to.
Lý Thanh Viễn vẫn không cam lòng hỏi Cố Mặc Thần: “Anh Mặc Thần, anh đừng để ý đến bọn họ, anh nói thử, em trông giống thụ như vậy sao?”
Cố Mặc Thần nhìn khuôn mặt đẹp trai hơi nữ tính của Lý Thanh Viễn, cười cười không lên tiếng. Mọi người cười càng lớn tiếng hơn.
Cố Mặc Hàm trên người có vết thương không dám cười lớn tiếng, nén đến mức đau bụng: “Tớ nói này, Lý Thanh Viễn, cậu đúng là không muốn thấy tớ khỏe lại mà.”
Lý Thanh Viễn hung hăng trừng bọn họ một cái rồi cũng xoay người đi khỏi phòng bệnh.
Những người khác thấy Cố Mặc Hàm đã tỉnh lại không có việc gì, cũng đều lục tục rời đi. Cố Mặc Thần trước khi đi còn nói với Cố Mặc Hàm: “Anh cũng phải trở về Bắc Kinh, bay buổi chiều, em tự mình chăm sóc thật tốt, nhớ rõ trở về Bắc Kinh thì đe