Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342125
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2125 lượt.
o nên cô sẽ không hiểu. Chuyện năm đó tôi có trách nhiệm, cho nên tôi dung túng cô, nhưng mà cô không cần phải nói xấu cô ấy, có mấy lời từ trong miệng một cô gái nói ra nghe không được hay ho gì, chỉ biết là tự hạ thấp bản thân. Chuyện cô mua chuộc được người Đằng Đạt trộm lấy cơ mật thương mại này tôi rất rõ, tôi không nói cũng không có nghĩa là tôi không biết, cô tự cho là mình làm rất sạch sẽ, nhưng, nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm. Triệu Tịch Vũ, có câu này tôi chỉ nói một lần, cô nghe rõ ràng, đừng động đến Tần Vũ Dương, nếu không tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu!”
Ở Mĩ, Cố Mặc Hàm nghe được những lời đó vì đố kị mà ghi hận trong lòng rồi phỉ báng Tần Vũ Dương như vậy, tim của anh liền đau đớn mãnh liệt, bây giờ có người trước mặt anh nói những lời này, tim anh càng đau như cắt.
Cố Mặc Hàm giọng nói lạnh như băng, Triệu Tịch Vũ cúi đầu xuống mở miệng lẩm bẩm: “Nếu là như vậy, vậy anh vì cái gì còn làm cho em hi vọng? Lúc ấy anh cùng Đằng Đạt rõ ràng đã bắt đầu thương lượng chuyện hợp tác, vì cái gì khi em đề xuất hợp tác với anh thì anh lại chọn đấu thầu công khai? Vì cái gì?”
Cố Mặc Hàm đi qua mở cửa xe đầu không quay lại: “Hạng mục này liên quan đến rất nhiều thứ, không phải chỉ một mình tôi nói là có thể quyết định, nội bộ trong thành phố, ý kiến bên trong thành phố đều phải được cân nhắc, về phần cô nói, đó là do ý tứ của chính phủ, dù sao thành phố C hiện nay cũng đang bận rộn kêu gọi doanh nghiệp đầu tư. Được rồi, thời gian không còn sớm, mau trở về đi, tôi còn có việc không tiễn cô được.”
Trong lòng Triệu Tịch Vũ tia hi vọng cuối cùng cũng tan vỡ, trong lòng cô tràn đầy sự ghen ghét và oán hận đối với Tần Vũ Dương, nhìn xem Cố Mặc Hàm khởi động xe lái khỏi bãi đậu xe, tay cô siết chặt thành nắm đấm.
Cố Mặc Hàm trên đường về nhà, cảm giác toàn thân mình vô lực, con đường phía trước càng ngày càng mơ hồ, thỉnh thoảng chiếc xe trước mặt phát ra ánh sáng chiếu vào làm anh choáng váng, từ từ xuất hiện hiện tượng ù tai, hoa mắt. Khi xe chạy nhanh đến cửa của một khu nhỏ thì bất ngờ từ bên trong lao ra một chiếc xe, mạnh mẽ đâm tới, Cố Mặc Hàm cùng chiếc xe bên cạnh nhanh chóng né tránh, phanh xe gấp, chuyển động tay lái cố gắng né tránh, nhưng tốc độ xe của đối phương quá nhanh, đụng vào chiếc xe gần nhất ở phía sau, tiếp tục chạy băng ngang qua đường, ngay sau đó liên tục đụng vào mấy chiếc xe, cuối cùng cũng dừng lại, chiếc xe ở đằng sau đi đến không kịp tránh, cũng đụng phải. Cố Mặc Hàm chỉ cảm thấy thân xe chấn động dữ dội, sau đó lại liên tiếp vài lần bị đụng phải thì ngất đi.
Cùng lúc đó, trong lúc đang làm việc mí mắt trái của Tần Vũ Dương mạnh liệt nháy liên tục, trong lòng của cô không biết vì sao có chút hoảng hốt, đưa tay muốn cầm ly uống nước lại không cẩn thận làm ly thủy tinh trượt xuống đất, cô nhanh chóng ngồi xổm xuống dọn dẹp, lại không cẩn thận làm đứt tay. Tần Vũ Dương nhìn giọt máu trên ngón trỏ, trong lòng có dự cảm xấu.
Hôm nay Hà Văn Hiên có ca trực, cho nên trong tiệc tối chỉ lộ mặt một chút rồi đi, đến bệnh viện nhìn vài tình trạng của người bệnh, rồi nghe nói có xảy ra tai nạn xe lớn bị bắt đến phòng cấp cứu hỗ trợ, khi anh thấy Cố Mặc Hàm cả người đầy máu thì lập tức luống cuống, chạy tới kiểm tra vết thương của cậu ta.
Lúc Thạch Lỗi đang ngủ say thì nhận được điện thoại của Hà Văn Hiên, khi anh nghe được những lời sau đó của Hà Văn Hiên, liền lập tức rời giường mặc quần áo, rồi lao ra khỏi cửa.
Đến bệnh viện từ xa thấy vài người đàn ông hơn năm mươi tuổi bọn họ đầu đầy là mồ hôi đang giải thích gì đó với Hà Văn Hiên.
“Nhóc Hàm bây giờ sao rồi?” Thạch Lỗi chạy tới hỏi.
Hà Văn Hiên chỉ chỉ đèn sáng phòng phẫu thuật: “Còn đang phẫu thuật bên trong.”
“Chuyện gì xảy ra vậy? Có nghiêm trọng không?”
“Tai nạn xe, vừa rồi tớ mới nhìn một chút, xương sườn bị gãy nghiêng chèn vào nội tạng dẫn đến xuất nhiều máu, đầu hình như cũng bị va chạm một chút, không biết có nghiêm trọng không.” Hà Văn Hiên cau mày.
Thạch Lỗi thoáng cái nóng nảy: “Chết tiệt! Cụ thể chuyện gì xảy ra vậy?”
Doãn Đông Tuân nói: “Thanh Viễn cùng Sính Dã đang đi hỏi, sẽ nhanh trở lại.”
Vị viện trưởng bên cạnh bị xem nhẹ vội vàng đứng ra: “Các vị thiếu gia đừng có gấp, làm phẫu thuật cho Cố thiếu gia là tay mổ số một của bệnh viện chúng tôi, kỹ thuật của anh ta trong ngành y học là giỏi nhất, nhất định không có việc gì đâu.”
Lời này bọn họ trái lại rất tin tưởng, bệnh viện chi nhánh H Đại là nổi tiếng khắp nước, trình độ bác sĩ và trang thiết bị đều có thể yên tâm.
“Ông nói không có chuyện gì liền không có chuyện gì sao, vạn nhất có chuyện gì thì làm sao bây giờ!” Thạch Lỗi trước sau vẫn mặc kệ những lời này.
Sau đó thì nhìn thấy Lý Thanh Viễn và Mạc Sính Dã hùng hổ đi tới.
“Chết tiệt! Không biết người nào không mở to mắt lái xe băng ngang qua đường, làm cho mười mấy chiếc xe đụng vào nhau, hắn ta có phải ăn gan hùm mật gấu không, dám đụng nhóc Hàm, nếu nhóc Hàm có chuyện gì tớ phải giết chết hắn!”
“Được rồi, chờ nhóc Hàm đi ra rồi nói s