Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2129 lượt.

phải cho tổ các cô hai tuần lễ nghỉ phép sao?”
Tần Vũ Dương dựa ở trên ghế sofa, híp mắt nhìn ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào: “Hai tuần lễ là không đủ, tôi muốn một tháng. Sư phụ à, từ lúc em tiến vào đây thì cho tới bây giờ cũng chưa từng nghỉ ngơi, em thực sự là mệt mỏi.”
Đổng sự Tôn đã thật lâu không có từ trong miệng Tần Vũ Dương nghe được xưng hô này.
Lúc trước, một tay ông huấn luyện Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương bình thường lại không chịu gọi ông là “Sư phụ”, cô nói, gọi ông là sư phụ sẽ làm em nhớ đến Đường Tăng. Trong ấn tượng của ông, Tần Vũ Dương cho tới bây giờ đều là nghị lực dồi dào tinh thần sung mãn, cho dù buổi tối của một ngày trước uống đến nôn, ngày hôm sau đi làm vẫn như cũ vẻ mặt rất phấn chấn. Cô chưa từng có dáng bộ này như hiện tại.
“Được, một tháng sau đó cô phải trở lại để theo dự án hợp tác này.” Đổng sự Tôn bất ngờ mềm lòng.
Tần Vũ Dương nhảy dựng lên, thu hồi vẻ chán chường vừa rồi: “Được! Vậy tôi đi trước. Còn có, tổ kia của tôi có nội gian, tôi nghĩ trước khi tôi trở về, phiền toái ngài giúp tôi điều tra ra là ai.”
“Nội gian? Được, tôi hiểu được.” Đổng sự Tôn gật đầu.
“Vũ Dương, tuổi cô không còn nhỏ…” Đổng sự Tôn nói với bóng lưng của Tần Vũ Dương.
Động tác của Tần Vũ Dương ngừng lại một chút, cũng không nói gì, mở cửa đi ra ngoài.






Tỉnh lại
Khi Cố Mặc Hàm tỉnh lại một lần nữa thì thấy trước mặt phóng đại lần lượt mỗi một khuôn mặt khôi ngô.
“Tỉnh rồi tỉnh rồi!” Năm vị thiếu gia của Phong Hoa đứng lên hoan hô tập thể.
Cố Mặc Hàm cảm giác toàn thân mình đau nhức, khẽ giật giật cơ thể, dùng thanh âm khàn khàn nói: “Đỡ tớ dậy.”
Mặc áo blouse trắng đeo một cặp kính Hà Văn Hiên một bộ dạng nho nhã như hình ảnh thiên sứ áo trắng đè anh lại: “Đừng lộn xộn, chân trái cậu bị gãy, trên người có rất nhiều vết thương, nên nằm thì hơn.”
Mạc Sính Dã không vui: “Chuyện này đều là các cậu lúc trước đồng ý rồi mà? Như thế nào bây giờ đều đẩy lên người tớ, đám người các cậu, thật không có nghĩa khí. Tớ còn không phải là vì muốn tốt cho nhóc Hàm!”
Cố Mặc Hàm biết rõ mọi người đều đã dụng tâm lương khổ, mở miệng nói: “Tớ chưa trách các cậu, các cậu trốn cái gì vậy? Đúng rồi, tớ đã hôn mê bao lâu?”
Cách anh gần nhất Doãn Đông Tuân trả lời: “Được bốn năm ngày.”
“Bốn năm ngày? Vậy đấu thầu kết thúc? Ai trúng thầu vậy?” Cố Mặc Hàm đột nhiên nhớ tới một ngày trước khi gặp chuyện không may chính mình có nói cho Tần Vũ Dương tối hôm sau sẽ trở lại tìm cô nghiên cứu phương án, anh xảy ra chuyện, vậy phương án kia…
Thạch Lỗi biết rõ hắn đang lo lắng cái gì: “Đừng lo lắng, là Đằng Đạt trúng thầu. Chúng tớ ở bệnh viện cũng không đến đó, nghe nói Tần Vũ Dương thắng rất đẹp.”
Cố Mặc Hàm mặt sắc mặt ngưng trọng: “Đầu đá, cậu gọi cái tên chọn phương án trúng thầu tới đây còn có, đỡ tớ dậy.” Trong giọng nói lộ ra sự kiên định không cho cự tuyệt.
“Bây giờ sao? Vậy thì cậu không cần lo lắng cho công ty, tên đó tớ cũng nhìn qua rồi, tạm thời sẽ không có vấn đề gì đâu.” Thạch Lỗi không hiểu hỏi.
“Bây giờ, nhanh lên! Đông tới đây, đỡ tớ lên.” Cố Mặc Hàm sốt ruột nói.
Năm người cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể làm theo. Thạch Lỗi đi gọi điện cho người chọn phương án, Doãn Đông Tuân cùng Mạc Sính Dã một bên trái một bên phải từ từ đỡ Cố Mặc Hàm dậy, rất nhanh Văn Hiên nâng chỗ dựa trên giường lên, sau lưng Cố Mặc Hàm bỏ một cái gối. Lúc này, Lý Thanh Viễn rảnh rỗi không biết từ đâu mà đem ra một tờ báo, chỉ vào bìa thần bí nói với Cố Mặc Hàm: “Nhóc Hàm, cậu xem, cái này có phải là cậu và Triệu gì đó không?”
Cố Mặc Hàm nhìn lướt qua bức hình trên báo cùng tựa đề, híp đôi mắt hoa đào đẹp lại: Triệu Tịch Vũ, tôi đúng thật đã xem nhẹ cô, cũng dám tính kế trên đầu tôi, nếu như tôi cứ như vậy bỏ qua cô, thật đúng là có lỗi với sự hao tâm tổn trí của cô mà!
Lý Thanh Viễn bị sự giận dữ trên người của Cố Mặc Hàm tản mát ra mà nén xuống, vẻ mặt chán ngắt cười nịnh: “Hì hì, tớ hay tùy tiện hỏi một chút thôi, hì hì, cậu đừng nóng giận nha, cậu đang bệnh nặng, tức giận đối với thân thể không tốt đâu.”
Nói xong câu này, còn không sợ chết bỏ thêm câu: “Người đó cũng nhìn không ra đây là cậu và cô ta đâu!”
Buổi nói chuyện của Lý Thanh Viễn thành công chiếm được bấy nhiêu sự khinh khỉnh của mọi người. Cậu ta tiện tay đem tờ báo ném lên ghế sofa, như tờ báo kia dường như rất nóng vậy.
“Cầm tờ báo đưa cho ta xem một chút.” Cố Mặc Hàm chậm rãi mở miệng.
Lý Thanh Viễn vội vàng hấp tấp đưa qua.
Cố Mặc Hàm xem một lần lại nhìn một chút ngày của tờ báo, lúc này Thạch Lỗi cũng đem tập phương án đưa cho anh.
Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua thủy tinh chiếu vào phòng bệnh sạch sẽ, chiếu vào trên mặt tái nhợt không có huyết sắc của Cố Mặc Hàm, anh miết đôi môi đẹp. Anh không biết Tần Vũ Dương không đợi được anh mà khi thấy cái tin này có tâm tình gì, cô lại mang loại tâm tình gì khi tự mình dựa theo suy nghĩ của anh mà hoàn thành phương án kia. Lòng của Cố Mặc Hàm lại bắt đầu dâng lên nỗi đ