Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342132
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2132 lượt.
à… Diệp Thấm Đình bất đắc dĩ thở dài.
Cụ ông Cố đến cùng vẫn là yêu thương đứa cháu này, ông Cố cũng yêu thương đứa con nhỏ này, cũng không có giáo huấn gì lắm, dù sao chuyện đã rồi. Dặn dò nó ở nhà tĩnh dưỡng cho tốt, mọi thứ cũng chờ tĩnh dưỡng cho tốt rồi nói sau.
Cố Mặc Hàm âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Lúc ăn cơm tối, Cố Mặc Thần mới phong trần mệt mỏi trở về. Lợi dụng thời gian rỗi của Cố Mặc Thần nói với anh ấy: “Anh à, xin lỗi, lại liên lụy đến anh.”
Cố Mặc Thần đập cậu một cú: “Nói cái gì đó, từ nhỏ đến lớn anh chịu thay em bị mắng bị đánh còn thiếu à!”
Cố Mặc Hàm nhìn anh trai cười cười.
“Cơ thể khôi phục như thế nào rồi?”
“Chính là vết thương trên đùi còn chưa tốt, những chỗ khác đều tốt rồi.”
“Về sau lái xe cẩn thận một chút miễn cho ông nội và ba mẹ lo lắng.” Cố Mặc Thần dặn dò xong em trai liền đỡ cậu đi ăn cơm.
Ăn xong cơm tối Cố Mặc Hàm trở lại phòng tắm rửa xong ngồi ở trên giường lau tóc, Cố Mặc Thần gõ cửa tiến vào.
“Anh, có chuyện gì à?”
Cố Mặc Thần đến bên giường đem cái gì trong tay đưa cho cậu, vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu nhìn cậu.
Là sợi dây đeo cỏ bốn lá kia.
Cố Mặc Hàm nhận lấy nở nụ cười. Anh cho rằng ở trong màn tai nạn xe kia đã bị mất, không nghĩ tới còn có thể tìm trở về.
“Sao lại ở chỗ của anh?”
Cố Mặc Thần nhíu mày: “Không nhớ rõ? Khi em lần đầu tiên tỉnh lại mê man hỏi anh, sợi dây đeo cỏ bốn lá trên cổ của em còn ở đó hay không. Anh nghĩ vật này nhất định rất quan trọng với em, để bệnh viện hỗ trợ tìm thử, về sau tìm được rồi anh lại quên đưa cho em.”
Cố Mặc Hàm nhìn sợi dây đeo trong tay, Cố Mặc Thần nhìn cậu em trai nhỏ hơn anh bốn tuổi này.
Dưới ánh đèn ấm áp, Cố Mặc Hàm bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn anh: “Anh, anh chừng nào thì tìm chị dâu cho em đây?”
Cố Mặc Thần trong đầu dần hiện ra khuôn mặt tươi cười sạch sẽ thuần khiết, khóe miệng không tự chủ được khẽ nhếch lên.
Cố Mặc Hàm hiểu rõ, cười với anh trai nói: “Anh, cô bé kia đi theo anh nhất định sẽ hạnh phúc!”
Cố Mặc Thần lấy lại tinh thần, suy nghĩ một chút rồi mở miệng nói: “Nhóc Hàm, anh nhớ lúc nhỏ, em cái gì đều nói cho anh biết, sau này lớn hơn nói cũng ít đi. Mấy năm này anh nhìn ra được em trải qua cũng không vui vẻ gì, trước kia lúc đi học luôn nhìn thấy em và Sính Dã thường thay đổi bạn gái, hai năm qua bên cạnh em cũng không thấy được có cô gái nào, là vì sợi sợi dây đeo này sao?”
Cố Mặc Hàm cúi đầu, ánh đèn chiếu vào đầu anh nhỏ từng giọt nước xuống trên bọt nước khúc xạ ra màu sắc sặc sỡ, thấy không rõ nét mặt của anh, chỉ có thể nhìn đến cái bóng hơi khép khép đôi lông mi dưới ánh mắt, sống mũi cao thẳng, đôi môi hơi nhếch lên.
Một lát sau Cố Mặc Thần lại chậm rãi mở miệng: “Ký ức giống như là nước nắm trong tay, mặc kệ em có nắm chặt hay là mở ra đều sẽ từ từ biến mất, người liên tục quay đầu lại, tự nhiên sẽ không đi xa được. Người sở dĩ sống mệt mỏi, chỉ có ba điểm, là không bỏ xuống được vẻ kiêu ngạo, xé không được mặt mũi, không tháo mở được tình huống. Vô luận như thế nào, anh đều là hi vọng em vui vẻ.”
Nói xong đứng lên, vỗ vỗ bả vai của Cố Mặc Hàm xoay người chuẩn bị rời đi.
“Anh, nếu như chạy đến vẫn là cuối đường thì sao?” Cố Mặc Hàm vẫn như cũ cúi đầu.
“Cuối đường vẫn là đường, chỉ cần em bằng lòng đi.”
Xem mắt
Buổi chiều chủ nhật Tần Vũ Dương và Lãnh Thanh Thu đi dạo phố xong sau khi mỗi người đi một ngả thì trở về nhà cha mẹ ăn cơm.
Tần Vũ Dương mua áo choàng cho mẹ, mua cái áo lông cừu cho cha, ông Tần bà Tần cũng như tất cả cha mẹ trên đời này đều trong lòng vui mừng ngoài miệng lại oán trách. Lúc ăn cơm bà Tần lại nói chuyện xưa.
“Vũ Dương, gần đây con làm sao lại có thời gian như thế này, không cần đi làm nữa sao?” Ông Tần vừa gắp cho Tần Vũ Dương một miếng sườn lợn vừa hỏi.
“A, không có… Con… mới vừa giành được hợp đồng kế tiếp rất lớn, cho nên được nghỉ phép một tháng.” Tần Vũ Dương gặm sườn lợn lại mập mờ không rõ trả lời.
Tần Vũ Dương đưa tay cầm lấy ví của ông Tần, từ trên bàn cầm lấy cái thẻ nhét vào trong ví một lần nữa rồi đưa cho ông Tần, vẻ mặt đắc ý nói: “Cha, con gái của ngài đây như vậy mà không thể gặp được người ta sao? Ngài đi ra ngoài hỏi thăm một chút, người theo đuổi con còn xông pha chiến đấu mà người trước ngã xuống người sau tiếp bước tử trận mới thôi xả thân anh dũng kia kìa. Hơn nữa, quần áo của con cũng không thể dùng tiền của ngài nha, ngài đây không phải là xem thường con sao, ngài và mẹ con đã tính không dùng tiền của con rồi, bây giờ còn cho con tiền, chẳng lẽ con còn không nuôi sống được bản thân mình sao? Hai ngài yên tâm đi, con thật ra dự định đi xem mắt, tiếp đó sẽ mau chóng đem mình gả ra ngoài, hai ngài bây giờ yên tâm chưa?”
Ông Tần đang ăn cơm đột nhiên bỏ đũa xuống, thở dài: “Nuôi con gái có ích lợi gì chứ, đến cuối cùng cũng không phải gả cho người khác sao.”
Một câu nói nói đều làm ba người trầm mặc. Tần Vũ Dương còn nhớ rõ năm đó khi chị gái lấy chồng nước mắt của mẹ rơi như mưa, mắ