Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342143
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2143 lượt.
t của cha cũng hơi đỏ, Tần Vũ Dương biết rõ cha mẹ không muốn nhìn mình một người cô đơn, thật thương tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ a. Trải qua chuyện lần này, cả người cô mệt mỏi, cô cảm thấy có lẽ nên tìm một người cùng nhau đi qua cả đời cũng không tồi, dù sao mình đã không nhỏ, sau này khi về đến nhà còn có một người cùng cô ăn cơm nói chuyện, lúc ngã bệnh còn có người săn sóc, thậm chí về sau sẽ có đứa con thông minh đáng yêu, có lẽ, kết hôn, đó cũng không phải một chuyện gì xấu.
Buổi tối hôm đó Tần Vũ Dương liền nhận được điện thoại của chị gái, Tần Vũ Dương nghĩ có phải mọi người trên toàn thế giới đều hi vọng cô lập tức gả ra ngoài không?
“Alô, chị.”
“Ba giờ chiều ngày kia, quán cà phê Hải Vận, ngồi gần cửa sổ đó.”
“Hải Vận? Chà chà chà, thật là kẻ có tiền nha. Sẽ không để cho em trả tiền chứ?”
“Cô cứ yên tâm đi! Nhớ phải ăn mặc cho đẹp vào, người này nhưng là đẹp trai số một của bệnh viện bọn chị, hình thức gia thế nhân phẩm cũng không nói tới.”
“Chị, chiếu theo chị nói như vậy, anh ta không phải là người bình thường người a, chị là làm sao cùng anh ta cùng một tuyến vậy?”
“Trước khi cậu ta xuất ngoại thì theo chị hướng dẫn học một đoạn thời gian, cho nên chị miễn cưỡng xem như là đàn chị của cậu ta, đây là nể mặt người hướng dẫn là chị đây, em đến lúc đó biểu hiện thật tốt, đừng vứt người của chị đó!”
Mới vừa nói xong cũng nghe được bên kia Lâm Duệ Trạch đoạt lấy điện thoại: “Mẹ, là dì nhỏ sao? Con muốn cùng dì nhỏ nói chuyện.” Sau đó liền nghe đến giọng trẻ con trong trẻo non nớt: “Dì nhỏ, con là Lâm Duệ Trạch đây.”
Tần Vũ Dương cười nói: “Lâm Duệ Trạch là ai a?”
Bên kia Lâm Duệ Trạch chững chạc trả lời: “Lâm Duệ Trạch là cháu ngoại trai đáng yêu nhất đẹp trai nhất của dì a!”
Tần Vũ Dương cười ha ha, sau đó điện thoại cũng một lần nữa về lại trong tay của Tần Thanh Dương: “Được rồi, con nên ngủ thôi, em ngày kia nhớ rõ đến đúng giờ đó!”
Cúp điện thoại, Tần Vũ Dương nghĩ tới cháu ngoại trai nhỏ vừa rồi, cảm thấy nếu như mình cũng có con trai đáng yêu như thế cũng không tồi.
Ngày hôm sau Tần Vũ Dương lôi kéo Lãnh Thanh Thu ra đường càn quét, từ quầy chuyên về trang phục đến quầy chuyên về đồ trang điểm, sau đó lại đến quầy chuyên về đồ trang sức, Lãnh Thanh Thu từ khi biết Tần Vũ Dương cho tới nay chưa thấy qua cô đối với mua sắm lại điên cuồng như vậy.
Tần Vũ Dương từ phòng thử quần áo đi ra, vừa soi gương vừa hỏi Lãnh Thanh Thu: “Bộ này như thế nào?”
Bên ngoài áo len cao cổ màu đen là một bộ áo khoác màu trắng sữa với kiểu hàng dây kéo dài ôm thân, hai chân thẳng tắp được bao giữa quần bó, vóc người cao gầy, khí chất tự nhiên như được sinh ra. Lãnh Thanh Thu nhẹ gật đầu, Tần Vũ Dương lại soi gương nhìn nhìn rồi mới vào phòng thử quần áo. Từ phòng thử quần áo đi ra cầm trên tay trang phục đưa cho nhân viên bán hàng, lấy ra một cái thẻ: “Làm phiền gói lại, cám ơn!”
“Vũ Dương, tớ phát hiện động tác quét thẻ của phụ nữ so với đàn ông đều đẹp như nhau!”
Tần Vũ Dương vẫn còn xem một cái áo lông: “Có đẹp qua Đầu đá nhà cậu sao? Haiz, hình như rất lâu không có thấy anh ta?”
“Anh ấy vừa mới từ Bắc Kinh trở về, đoạn thời gian trước công việc làm rất nhiều, anh ấy mỗi ngày đều làm việc đến tận khuya.”
Lãnh Thanh Thu giống như bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, thần bí hề hề nói: “Nghe anh ấy nói, đoạn thời gian trước Cố tổng có xảy ra tai nạn xe.”
Tần Vũ Dương đang sờ áo lông tay run lên, trong giọng nói có một chút khẩn trương không dễ thấy được: “Anh ta không sao chứ?”
Lãnh Thanh Thu không chú ý tới sự khác thường của cô, thờ ơ mở miệng: “Tớ cũng không biết, Thạch Lỗi cũng không nói tỉ mỉ. Hèn gì lâu như vậy mà không thấy Cố tổng.”
Tần Vũ Dương giật giật khóe miệng muốn nói gì đó, thì nhân viên bán hàng đã lại đây đem trang phục được gói kỹ và cái thẻ đưa cho Tần Vũ Dương, sau khi Tần Vũ Dương nhận lấy, suy nghĩ một chút, không có mở miệng hỏi nữa, trong lòng lại đang ngầm nói chính mình.
Cố Mặc Hàm, anh ấy sẽ không có chuyện đâu, anh ấy là người cẩn thận như vậy, làm sao lại cho phép bản thân mình gặp chuyện không may chứ, anh ấy là vì gặp tai nạn xe mới lỡ hẹn sao, này, Tần Vũ Dương, đừng suy nghĩ nữa, cùng ngươi không có quan hệ gì đâu. Tần Vũ Dương, ngươi muốn tạm biệt quá khứ, bắt đầu cuộc sống mới mà.
Ra khỏi cửa hàng này, Tần Vũ Dương đang tiếp tục chuẩn bị tiến vào một cửa hàng bên cạnh, Lãnh Thanh Thu vội vàng kéo cô lại: “Chị gái à, chị đủ rồi đó, chị muốn mua bao nhiêu nữa, mua rồi chị xách được sao?”
Tần Vũ Dương nhìn nhìn cô và Lãnh Thanh Thu tay đều bị chiếm hết, không cam lòng trả lời: “Được rồi, vậy thì mua một món cuối cùng, lần trước cậu không phải là vừa ý cái váy mà chê đắt ở tầng trên sao, bây giờ hình như có giảm giá, chúng ta đi xem nữa đi?”
Lãnh Thanh Thu làm một bộ dạng không chịu nổi cô: “Giảm giá? Chín số mà giảm 5% cũng gọi là giảm giá à? Cậu điên rồi? Mất nửa tháng tiền lương để mua cái váy đó! Tớ cho cậu biết, tớ không đi, muốn đi cậu tự đi, tớ đi xuống quán cà phê tầng dưới chờ cậu.”
Tần Vũ Dương