Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342155

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2155 lượt.

“Cô chắc là rất tin mình có cái hấp dẫn này.”
Tần Vũ Dương trợn mắt liếc anh ta một cái: “Nói đi, hôm nay là lên tòa án, hay là gặp đương sự?”
Trình Húc nở nụ cười: “Lên tòa.”
Tần Vũ Dương lập tức quay đầu nhìn anh ta: “Thắng?”
“Thắng.”
“Thảo nào, tôi nói vì sao lại mời tôi ăn cơm. Này, Trình Húc, lần sau khi anh lên tòa thì gọi tôi đi với, để tôi đi xem thử đại luật sư Trình ngày thường luôn tao nhã không tranh quyền thế thì ở trên tòa án cùng người ta đánh võ mồm anh tới tôi đi như thế nào, tôi thật không tưởng tượng được.”
Trình Húc cười cười không lên tiếng.
Thời gian dùng cơm hai người nói chuyện rất nhiều chủ đề có liên quan đến luật sư, kỳ thật phần lớn thời gian là Tần Vũ Dương đặt câu hỏi, mà Trình Húc chịu trách nhiệm giải thích nghi hoặc. Tần Vũ Dương nhận thức về luật sư chỉ dừng lại trong phim truyền hình TVB, trải qua sự giải thích của Trình Húc cô phát hiện mình tất cả hiểu biết đối với luật sư đều bị phủ định, hơi mất hết sự hứng thú: “Nè, Trình Húc, lúc đầu tôi cảm thấy công việc luật sư này thật là thiêng liêng rất to lớn rất có hứng thú, thế nào bị anh vừa nói liền nhàm chán đến vậy hả?”
Trình Húc nhấp một ngụm trà: “Công việc luật sư vốn là rườm rà không thú vị, có đôi khi còn có thể tồn tại nguy hiểm, cô cho rằng cũng giống như cái dạng kia trong phim truyền hình sao? Được rồi, thời gian không sai biệt lắm, cô nên trở về đi làm thôi.”
Đến dưới tòa nhà của công ty, Trình Húc đột nhiên hỏi một câu: “Hoa có thích không?”
Tần Vũ Dương giật mình nhìn anh ta: “Bó hoa kia là anh tặng? Bó bách hợp kia?”
Trình Húc gật đầu: “Thế nào, không thích sao?”
Tần Vũ Dương đột nhiên có chút đau đầu, ấp a ấp úng nói: “Không phải là không thích, chẳng qua tôi cảm thấy, giữa bạn bè không cần thiết tặng hoa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn phản ứng của Trình Húc.
Ánh mặt trời chiếu vào trong xe, thật ấm áp, trên mặt của Trình Húc lúc nào cũng biểu cảm sự ôn nhu, anh không có tức giận mà mắt nhìn Tần Vũ Dương chậm rãi nói: “Vũ Dương, anh thích em. Cho nên, muốn theo đuổi em, anh tặng hoa cho em chính là cái ý tứ này.”
Tần Vũ Dương có chút khó có thể chấp nhận được, cô nhíu lông mày được cắt sửa khéo léo nhìn Trình Húc: “Tôi…”
Trình Húc nhìn cô nói tiếp: “Anh biết rõ em bây giờ chưa thích anh, nhưng mà em chỉ cần biết rằng anh thích em là đủ rồi.”
Tần Vũ Dương không có dũng khí đối mặt với ánh mắt sáng rực của anh, cúi đầu xuống có chút bực bội vuốt một vài sợi tóc rơi trên trán, thấp giọng nói: “Tôi nên vào làm rồi.” Sau đó mở cửa xe.
Trình Húc nắm lấy cổ tay của cô: “Vũ Dương, anh hi vọng em đừng bởi vì anh nói những lời này mà trốn tránh anh, cho dù em không thích anh, chúng ta vẫn có thể ở cùng nhau thoải mái như vừa rồi cũng được.”
Nói xong thả cổ tay Tần Vũ Dương ra, Tần Vũ Dương vẫn như cũ không quay đầu lại xuống xe.
Tâm tình tốt đẹp của Tần Vũ Dương sau kỳ nghỉ phép đã bị phá hủy, cô một chút cũng không muốn lâm vào vòng xoáy tình cảm nữa. Cô chỉ là cảm thấy có thể một lần nữa gặp được Trình Húc là một loại duyên phận, cô có thể cùng anh ta trở thành bạn rất thân, về phần bạn trai…
Tần Vũ Dương đột nhiên có chút ghét Trình Húc, làm bạn bè không phải rất tốt sao, cần gì phải làm người yêu chứ, hiện tại tốt rồi, nói ra rồi ngay cả bạn bè cũng không làm được, nói thì dễ nghe, hi vọng ăn uống với nhau giống như trước đây, có khả năng sao? Tần Vũ Dương hận không thể quay ngược lại cũng như không muốn gặp Trình Húc.
Lãnh Thanh Thu gọi điện thoại tới khi Tần Vũ Dương đang nghẹn cơn giận trong bụng: “Có chuyện gì nói mau, tớ vội lắm!”
Lãnh Thanh Thu sững sờ: “Cậu làm sao? Đến kỳ sinh lý hả? Tớ nhớ của cậu không phải lúc này mà?”
“Cậu mới đến kỳ sinh lý đó! Rốt cuộc cậu có chuyện gì? Không có chuyện gì tớ treo đây!”
Lãnh Thanh Thu lập tức đầy thiện ý: “Có chuyện gì vậy, chị gái à, tớ có việc mà. Tối hôm nay có thời gian rảnh không? Tan việc đi làm tóc đi?”
“Được, tan việc tớ đến công ty của bọn cậu đón cậu.” Nói xong không đợi Lãnh Thanh Thu trả lời liền tắt điện thoại.
Tan việc Tần Vũ Dương lái xe thẳng đến Phong Hoa, ở dưới tòa nhà Phong Hoa chờ Lãnh Thanh Thu.
Cô nhìn thấy Cố Mặc Hàm cả người mặc tây trang màu xám tro bình tĩnh từ tòa nhà công ty đi ra, đi về hướng một chiếc xe cách đó không xa, lái xe đã mở sẵn cửa chờ anh. Trời đã hơi tối, nhưng đèn đường còn chưa sáng, cho nên Tần Vũ Dương thấy không rõ mặt của anh. Trước khi lên xe anh có ngẩng đầu lên theo hướng mà Tần Vũ Dương nhìn lại, Tần Vũ Dương theo tiềm thức muốn trốn đi, nhưng mà anh chỉ nhìn thoáng qua liền lên xe. Xe chậm rãi trượt vào làn đường, cho đến không nhìn thấy.
Có lẽ hắn căn bản là không nhìn thấy đi, huống chi mình còn ngồi ở trong xe mà, có lẽ anh chỉ là theo động tác của thói quen thôi. Anh hiện giờ như thế nào không tự mình lái xe? Là vì vết thương còn chưa tốt sao? Hay là, có di chứng gì về sau cũng không thể lái xe được? Nghĩ tới những thứ này, trong lòng của Tần Vũ Dương có chút hoảng sợ. Sẽ không, vừa rồi nhìn thấy anh đi đường không có nhìn ra vấn


Old school Swatch Watches