Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2190 lượt.

oại khi trở lại liền chứng kiến cái người kia bên cạnh Tần Vũ Dương đem tay tự nhiên để trên đùi của cô, vừa nhìn cũng biết đây là động tác làm thường xuyên, anh phát bực đến không có chỗ xả.
Cố Mặc Hàm chậm rãi đi trở về chỗ ngồi, đã không còn vẻ thân thiện vừa rồi. Mạc Sính Dã thấy sắc mặt của anh hơi khó coi, xích lại gần hỏi: “Nhóc Hàm, làm sao vậy?”
Cố Mặc Hàm ngước mắt nhìn cái tên cục trưởng kia, giọng nói thờ ơ mang theo vẻ hàn ý: “Có người chiếm tiện nghi của chị dâu cậu, cậu giúp tớ xử lý, không cần hạ thủ lưu tình.”
Chị dâu? Mạc Sính Dã nhìn nhìn Cố Mặc Hàm, lại nhìn một chút Tần Vũ Dương, đã hiểu rõ, sau đó vẻ mặt bi thương nhìn cái tên cục trưởng kia: Ông chiếm tiện nghi của Tần Vũ Dương, bộ không muốn lăn lộn nữa hả?
Mạc Sính Dã nhìn sắc mặt càng ngày càng khó coi Cố Mặc Hàm, thực sợ cậu ta khống chế không nổi muốn đi đánh người. Mạc Sính Dã lập tức đứng lên nói mấy câu khách sáo, rất nhanh bữa tiệc này cũng kết thúc.
Tại cửa quán rượu đưa tiễn một đám quan chức chánh phủ, Cố Mặc Hàm nói với Mạc Sính Dã: “Tớ tiễn Vũ Dương, cậu tiễn trợ lý Liễu.” Nói xong nắm tay Tần Vũ Dương đi đến hướng bãi đậu xe.
Tần Vũ Dương giãy giụa: “Tôi không có uống bao nhiêu, hơn nữa tôi tự lái xe tới, không cần anh tiễn.”
“Anh uống nhiều quá không thể lái xe được, em đưa anh về đi!” Cố Mặc Hàm vừa đi vừa nói.
Tần Vũ Dương trợn tròn mắt.






Uống say rượu
Tần Vũ Dương nhìn người đang ngồi ở ghế phụ, vẻ mặt thản nhiên tự đắc, đâu có giống bộ dạng uống nhiều. Tần Vũ Dương vừa lái xe vừa thỉnh thoảng trộm ngắm anh một cái. Cố Mặc Hàm mặc dù mắt nhìn phía trước, nhưng độ cong khóe miệng lại càng lúc càng lớn.
“Có phải dáng vẻ anh đẹp trai hơn so với trước kia không?” Cố Mặc Hàm đột nhiên xoay đầu lại, đối mặt với ánh mắt đang nhìn lén anh của Tần Vũ Dương.
Tần Vũ Dương bị bắt ngay tại trận, có chút thẹn quá hoá giận, trợn mắt liếc anh một cái, chuyên tâm lái xe.
“Nhà anh ở đâu hả ?” Khi Tần Vũ Dương đang đợi đèn đỏ thì hỏi.
Tần Vũ Dương kháng nghị: “Vì cái gì?”
Cố Mặc Hàm nhìn cô gái nhỏ xù lông trước mặt này, trong lòng chỉ cảm thấy vui vẻ, nhưng trên mặt lại bất động thanh sắc, suy yếu mở miệng: ” Em sao lại không có lương tâm như vậy, em đã quên mới vừa rồi là ai giúp em tiếp rượu? Em cứ thử uống nhiều như vậy xem.”
Tần Vũ Dương khí thế thoáng cái biến mất, Cố Mặc Hàm nói đúng là sự thật, Tần Vũ Dương đêm nay sở dĩ có thể toàn thân mà rút lui được, thật sự là nhờ có Cố Mặc Hàm, hậu quả của việc thương hương tiếc ngọc chính là bị người khác trút càng nhiều. Cẩn thận ngẫm lại, hình như vừa rồi anh thật sự uống rất nhiều, hơn nữa sắc mặt của anh nhìn qua thật sự không tốt lắm.
“Anh không phải mới vừa rồi còn rất tốt sao?” Tần Vũ Dương chưa từ bỏ ý định.
“Vốn là rất tốt, nhưng em uống nhiều rượu như vậy lại ngồi lái xe nhanh nữa, cũng biết là sẽ thế nào mà.” Cố Mặc Hàm nhẹ nhàng hóa giải.
Tần Vũ Dương nhíu mày, bực mình tháo dây an toàn ra: “Được rồi, tôi đỡ anh đi vào.” Cô mở cửa xe đi xuống. Đợi nửa ngày, Cố Mặc Hàm cũng không có bất kỳ động tác nào. Tần Vũ Dương đi qua mở cửa xe: “Anh sao không đi xuống ?”
Cố Mặc Hàm dịu dàng nhìn cô: “Anh uống nhiều quá, không tháo được dây an toàn.”
Tần Vũ Dương mày nhíu lại càng sâu hơn: anh chỉ là uống nhiều quá, cũng không phải là tàn phế mà! Cô chỉ có thể khom lưng xuống tháo dây an toàn. Cố Mặc Hàm nhìn Tần Vũ Dương gần ngay trước mắt, gần đến nỗi vươn tay ra là có thể đem cô ôm vào trong ngực, từ đỉnh đầu của cô tản ra mùi thơm thoang thoảng. Trong năm năm đã qua, Cố Mặc Hàm vẫn khát vọng khoảng cách như vậy.
Tần Vũ Dương tháo dây an toàn ra, đưa tay kéo cánh tay Cố Mặc Hàm: “Được rồi, đi ra đi.”
Cố Mặc Hàm cố ý đem trọng lượng toàn thân đều đè lên trên người Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương gắng gượng đỡ, đi hai bước liền thở hồng hộc: “Anh không thể tự mình đi được sao?”
Cố Mặc Hàm vẫn là một câu kia, nhẹ nhàng chậm chạp nói: “Anh uống nhiều quá, làm cho không có sức lực.”
Tần Vũ Dương tức đến nghiến răng nghiến lợi, anh không có lời nào khác sao!
Thật vất vả đến được nhà Cố Mặc Hàm, Tần Vũ Dương ném anh ở trên ghế sofa liền không quan tâm đến. Chính mình ra sức thở hổn hển, mùa đông rét lạnh cô vậy mà mồ hôi ra toàn thân.
Một lát sau Tần Vũ Dương mới bắt đầu chú ý đến nhà Cố Mặc Hàm, thiết kế điển hình kiểu Âu, tự nhiên trang nhã, giữa sự khiêm tốn lộ ra vẻ xa hoa. Cả căn nhà gọn gàng sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi, chỉ là thiếu một chút hơi thở sinh hoạt.
“Nhìn xong chưa? Nếu như xem xong rồi có thể làm phiền em quan tâm đến anh cái người uống say này chứ.” Cố Mặc Hàm nửa nằm trên ghế sa lon nửa trợn tròn mắt trêu tức mở miệng.
Tần Vũ Dương đứng dậy đi đến phòng bếp rót một ly nước, đưa cho anh: “Không có chuyện gì nữa, tôi đi trước.”
Cố Mặc Hàm nhướng mày, không chút hoang mang mở miệng: “Em chính là đối đãi với chủ nợ như vậy à?”
Tần Vũ Dương đúng là điên rồi: Chủ nợ? Loại lý do này anh cũng nghĩ ra được!
“Anh c


Lamborghini Huracán LP 610-4 t