XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342178

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2178 lượt.

Cô nhịn không được kêu rên một tiếng, đem cái bi kịch giữ lấy trong đầu. Cố Mặc Hàm bị đánh thức, kéo cái chăn xuống, đối với cô cười nồng nhiệt: “Bảo bối, sớm a!”
Tần Vũ Dương bực dễ sợ, hận không thể cho anh hai cước, cô giãy giụa từ trong ngực anh đi ra, không cẩn thận đụng phải vật nào đó giữa hai chân Cố Mặc Hàm sáng sớm liền ý chí chiến đấu sục sôi, cô lập tức đỏ mặt: “Lưu manh!”
Cố Mặc Hàm cười vùi đầu ở trên vai cô, rầu rĩ lên tiếng: “Đây không phải là lưu manh, mỗi một người đàn ông thể chất và tinh thần khỏe mạnh bình thường mỗi sáng sớm đều có thể như vậy, em từ từ sẽ quen thôi.”
“Quen cái đầu anh đó!” Tần Vũ Dương cầm lấy khăn tắm bên cạnh quắn bản thân thật kín rồi vọt tới phòng tắm rửa mặt, lúc cô nhìn thấy trang phục ướt đẫm nằm trong phòng tắm thì hoàn toàn tuyệt vọng, cô phải như thế nào ra ngoài đây?






Bình minh
Tần Vũ Dương rửa mặt rất nhanh, mặc một cái áo choàng tắm rộng thùng thình chầm chậm đi ra, hai tay Cố Mặc Hàm đặt ở sau đầu, nghiêng người dựa vào trên giường nhìn ngắm mỹ nhân trình diễn dục đồ. Cơ thể nhỏ nhắn của cô dán vào áo choàng tắm, đầu tóc ướt sũng, phơi bày làn da màu hồng phấn ra bên ngoài, càng lộ vẻ tinh xảo trong sáng, Cố Mặc Hàm thật muốn bắt lại đây mà yêu thương thật nhiều.
Tần Vũ Dương khẩn trương không biết tay chân nên đặt ở đâu, con mắt không biết đang nhìn về phía nào, nhưng lại cố làm ra vẻ bình tĩnh mở miệng: “Chuyện đó, tối hôm qua tôi uống nhiều quá, anh cứ xem như cái gì cũng không có xảy ra đi.”
Đàm phán quan trọng nhất là khí thế, giờ phút này Tần Vũ Dương quần áo không chỉnh tề, ấp a ấp úng, ý chí không mạnh mẽ, có chỗ nào khí thế để nói được chứ?
Nhưng lại có một loại người khí thế là bẩm sinh, không cần cố tỏ ra mà là từ trong xương cốt tản mát ra, làm cho người ta không thể xem nhẹ được, ví dụ như, Cố Mặc Hàm. Anh giờ phút này, ngay cả quần áo không chỉnh tề còn chưa nói tới, bởi vì anh căn bản là không có mặc quần áo, nhưng vừa mở miệng lại là khí thế mười phần.
Hai tay Cố Mặc Hàm đặt ở sau đầu, khuôn mặt hướng về phía cửa sổ mà nhắm mắt lại, mím môi thật chặt, đường nét nghiêm túc trên mặt. Ánh mặt trời từ khe hở của rèm cửa sổ len lén tiến vào chiếu lên trên mặt Cố Mặc Hàm, từ góc độ của Tần Vũ Dương nhìn qua, màu vàng của ánh mặt trời làm cho khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh phác hoạ góc cạnh rõ ràng, càng thêm phong trần tuấn lãng, nhưng ngược lại anh giống như một khối hàn băng ngàn năm, không có có một chút dấu hiệu hòa tan. May mắn là anh đang nhắm mắt lại, nếu như mở mắt ra, ánh mắt lạnh lùng nhất định sẽ làm cho người ta dựng đứng tóc gáy, tưởng tượng thôi đã cảm thấy lạnh rồi.
Tần Vũ Dương cúi đầu, trong lòng rất chán nản, muốn Cố Mặc Hàm giúp cô mua quần áo chỉ sợ là không có khả năng, phỏng chừng lúc này Cố Mặc Hàm căn bản không nguyện ý phản ứng với cô. Cô suy nghĩ một chút, trở lại phòng tắm, từ trên mặt đất nhặt lên trang phục đã ướt nhèm nhẹp, ném vào trong máy giặt, cau mày nhìn quần áo trên mặt đất của người nào đó, cuối cùng vẫn là nhặt lên cùng ném vào máy giặt.
Khi Tần Vũ Dương trở lại phòng ngủ, Cố Mặc Hàm vẫn là duy trì tư thế vừa rồi. Đến gần mới phát hiện quy luật hô hấp ổn định, chắc là đã ngủ thiếp đi, biểu tình trên mặt cũng nhu hòa rất nhiều, làm cho người ta không tự chủ muốn tới thật gần, muốn ngắm thật gần. Đồng nhất những chùm ánh mặt trời chiếu vào trên mặt của Cố Mặc Hàm và Tần Vũ Dương, chờ đến lúc Tần Vũ Dương kịp phản ứng thì cô đã ở khoảng cách rất gần, gần đến nỗi có thể thấy rõ ràng mỗi sợi lông mi của anh, thật dài, vểnh lên, làm cho cô không nhịn được muốn sờ một cái.
Tần Vũ Dương bị tiếng chuông cửa không ngừng mà bừng tỉnh, cô có chút bối rối, giống như kiểu bị bắt gian tại trận, mặc dù tình huống thực tế là nam chưa cưới nữ chưa gả, nhưng mà cô cũng chột dạ một trận.
Tiếng chuông cửa càng ngày càng dồn dập, dường như biểu thị sự không kiên nhẫn của người ngoài cửa. Cô lắc lắc Cố Mặc Hàm, khẩn trương hấp tấp mở miệng: “Cố Mặc Hàm, đừng ngủ nữa, anh mau tỉnh lại đi!”
Giữa lúc Cố Mặc Hàm nửa mê nửa tỉnh nghe được câu này, theo bản năng bắt lấy tay Tần Vũ Dương, trong miệng lẩm bẩm: “Đừng ồn, Vũ Dương để cho anh ngủ thêm một lát nữa…” Giống như động tác đã từng làm bao nhiêu lần.
Anh giống như trở lại đoạn thời gian cùng Tần Vũ Dương một chỗ kia. Khi đó Cố Mặc Hàm luôn bị nào là giáo sư, nào là sư huynh lôi kéo làm thí nghiệm, có đôi khi làm đến rất khuya thậm chí là suốt đêm, vì thế làm cho giờ lên lớp ngày hôm sau là thời gian ngủ bù. Mỗi lần thầy cô muốn hỏi hoặc là lúc điểm danh, Tần Vũ Dương luôn ở bên cạnh, khẩn trương hấp tấp lay tỉnh anh, trong miệng nhỏ giọng nói: “Cố Mặc Hàm, đừng ngủ nữa, anh mau tỉnh lại đi…”
Những lời này liên tục lưu lại trong đầu Cố Mặc Hàm, mấy năm ở nước Mỹ kia, mỗi lần anh ngủ quên ở trong phòng học hoặc là trong phòng thí nghiệm, luôn có thể bị thanh âm khẩn trương của Tần Vũ Dương mà bừng tỉnh, Cố Mặc Hàm, đừng ngủ, anh mau tỉnh lại đi. Anh theo thó