Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342335
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.
Hàm cảm thấy anh và Triệu Tịch Vũ căn bản là không có tiếng nói chung, nói thêm nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì, anh nới lỏng cổ áo một chút, đứng lên: “Ngại quá, cô Triệu, nên nói tôi đều đã nói xong, tôi còn có việc, mời cô trở về cho!”
Triệu Tịch Vũ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Nếu như, nếu như Tần Vũ Dương biến mất trên thế giới này, anh có thể là của em hay không …”
“Cô nói cái gì?” Cố Mặc Hàm không nghe rõ ràng.
Triệu Tịch Vũ không trả lời anh, từ từ đi ra ngoài.
Khi Tần Vũ Dương mang theo tổ hạng mục đến Phong Hoa, Triệu Tịch Vũ mới vừa rời đi. Câu hỏi đầu tiên Lý Thanh Viễn thấy cô chính là: “Sao cô không đến sớm hơn nữa chứ?”
Tần Vũ Dương có một chút ngạc nhiên, nhìn đồng hồ đeo tay một cái, không có đến muộn nha!
Thạch Lỗi cho Lý Thanh Viễn một quyền: “Chỉ muốn cái đó thôi, cậu chỉ sợ thiên hạ không loạn thêm hả?” Sau đó rồi hướng Tần Vũ Dương nói: “Cô đừng để ý đến cậu ta, đứa nhỏ này hôm nay ra cửa chưa uống thuốc.”
Tần Vũ Dương nhìn lúc nào cũng cho rằng là bé trai thụ, nhìn kỹ một chút, bộ dạng không tồi, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, da thịt vô cùng mịn màng, làm cho bản thân cô là phụ nữ đây cũng ghen tị.
Sau khi chào hỏi đoàn người liền đi tới phòng họp, lúc đi ngang qua phòng tiếp khách, thì Cố Mặc Hàm đang mở cửa từ bên trong đi ra, thấy cô liền sững sờ: “Sao em đến sớm như vậy?”
Tần Vũ Dương mở trừng hai mắt: là cô không có nắm chắc tốt thời gian sao? Như thế nào một người ngại cô tới sớm, một người ngại cô tới muộn?
Kỳ thật, hôm nay Tần Vũ Dương tới đây chủ yếu là cùng Phong Hoa bàn bạc sửa lại một chút những chỗ bất đồng ý kiến giữa hai bên. Lý Thanh Viễn nhìn bản phương án trong tay, vẻ mặt nghi hoặc, anh thấp giọng hỏi Doãn Đông Tuân bên cạnh: “Này, cậu có thấy cái phương án này phong cách cùng thủ pháp có điểm như xuất ra từ tay nhóc Hàm hay không?”
Doãn Đông Tuân cười cười, không lên tiếng. Làm sao có thể nhìn không ra được, mặc dù không phải là rất giống, nhưng toàn bộ ý tưởng cùng kết cấu lại hoàn toàn là phong cách của Cố Mặc Hàm.
Cả bốn vị tổng của Phong Hoa rất ăn ý, ngầm hiểu lẫn nhau.
Rất nhanh hơn hai giờ cũng qua, Tần Vũ Dương mang theo đoàn người từ Phong Hoa rời đi. Trở lại tòa nhà công ty, Tần Vũ Dương để ý một chút, cái xe MiniBus kia vẫn ở chỗ này.
Liễu Vận Ca thấy cô ngừng lại, theo tầm mắt của cô nhìn sang, đột nhiên toàn thân chấn động.
Tần Vũ Dương phát hiện sự khác thường của cô: “Làm sao vậy?”
Liễu Vận Ca nhìn cái xe MiniBus kia: “Chiếc xe kia là của anh Hồng, chính là của tên thủ lĩnh côn đồ đêm hôm đó.”
Tần Vũ Dương đã hiểu, đồng thời trong lòng nghi ngờ càng lớn: “Cô không phải đã đem tiền trả lại cho bọn họ sao? Như thế nào bọn họ vẫn tới?”
Liễu Vận Ca cũng vẻ mặt phiền não: “Tôi cũng không biết. Tần tổng, ngài vẫn nên cẩn thận một chút.”
Tần Vũ Dương gật đầu, trong lòng cũng rất không ổn. Nhưng công việc bận rộn làm cho cô tạm thời đem chuyện này quên đi.
Tan việc Tần Vũ Dương mang theo Liễu Vận Ca thẳng đến quán rượu Quân Hào. Dự án hợp tác của Phong Hoa cùng Đằng Đạt kỳ thật còn có sự tham gia của chính phủ, nếu như muốn tiến hành thuận lợi suôn sẻ, thì phải nhận được sự giúp đỡ của chính phủ là không thể thiếu, đêm nay Đằng Đạt và Phong Hoa làm chủ, mời các lãnh đạo chính phủ ngành liên quan dùng cơm, trao dồi tình cảm. Nói là dùng cơm, bất quá là nói những lời tâng bốc hình thức, uống rượu uống đến nôn ra, về phần thức ăn ngược lại không động bao nhiêu.
Phong Hoa bên kia là Cố Mặc Hàm cùng Mạc Sính Dã đại diện tham dự. Một đám đầy tớ của nhân dân, vừa mới bắt đầu đều là áo quần bảnh bao, ra vẻ đạo mạo, nói chuyện nhã nhặn, uống rượu nhã nhặn, nhã nhặn thổi phồng lẫn nhau, khen Cố Mặc Hàm cùng Mạc Sính Dã tuổi trẻ tài cao, khen Tần Vũ Dương xinh đẹp tài giỏi. Được vài ly rượu lót bụng, liền tháo mặt nạ xuống, nâng ly cạn chén, cởi tay áo xắn lên, bầu không khí nồng nhiệt, mặt mày đỏ rực, lời nói khí phách chí lớn, hoàn toàn tìm không được phương hướng.
Tần Vũ Dương trong lòng xem thường, nhưng trên mặt lại cười đoan trang. Vô luận triều đại nào, phương Đông hoặc phương Tây, vẻ đoan trang là vĩnh viễn không sai. Nhưng mà, giả bộ cũng phải giả bộ cho giống, đó lại là một kỹ thuật. Lúc vẻ mặt Tần Vũ Dương đang tươi cười như không có việc gì đem bàn tay của một vị cục trưởng bên cạnh từ trên đùi lấy ra liền khắc sâu được điểm này. Nó không chỉ có khảo nghiệm sự nhẫn nại của bạn, mà còn là sự biểu tình bề ngoài nữa, ngôn ngữ cơ thể cùng ý nghĩ nội tâm giằng co nhau. Rõ ràng là muốn đứng lên trợn mắt nhìn, chỉ vào mũi của đối phương mắng to, hoặc là đem nước trong ly hắt lên trên mặt của ông ta, hoặc sẽ trực tiếp đến cho ông ta một cái tát sau đó nghênh ngang rời đi. Nhưng mà sự thật tình huống chỉ có thể là đem đôi tay heo kia lấy ra làm như thể chưa có cái gì phát sinh.
Tần Vũ Dương đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh buốt, tóc gáy dựng đứng lên, quay đầu nhìn lại, vẻ mặt lạnh như băng của Cố Mặc Hàm đang nhìn cái cục trưởng bên cạnh hoàn toàn không biết Đông Tây Nam Bắc này.
Cố Mặc Hàm nhận điện th