Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2189 lượt.

của mình. Hiện tại, em nói cho anh biết, em còn có yêu anh hay không?”
Tần Vũ Dương nhìn Cố Mặc Hàm, ngoài xe thỉnh thoảng có xe lao vùn vụt qua, đèn xe từ xa đến gần chiếu vào góc cạnh rõ ràng trên mặt của Cố Mặc Hàm, vẻ mặt anh nghiêm túc cùng thâm tình, trong ánh mắt tràn đầy mong đợi, thời gian từng giây từng phút trôi đi, trong lòng Tần Vũ Dương bình phục lại, cô đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Cố Mặc Hàm bộ dáng lúc đó của anh, thoáng một cái đều đã trôi qua nhiều năm như vậy, trong ánh mắt hơi ướt át, từ từ mở miệng: “Cố Mặc Hàm, em không biết, em không biết em là luyến tiếc anh, hay luyến tiếc thời gian đó yêu anh. Em thật sự không biết.”
Cố Mặc Hàm đưa tay vuốt ve tóc Tần Vũ Dương, vỗ về cô, trong thanh âm mang theo sự mê hoặc: “Không sao, Vũ Dương, cho dù em không hề yêu anh, anh cũng sẽ nỗ lực khiến em một lần nữa yêu anh. Trước kia đều là em nỗ lực, lần này đến lượt anh nỗ lực, em chỉ cần ngoan ngoãn đợi là tốt rồi. Cám ơn em nhiều năm như vậy vẫn đợi ở một chỗ, chỉ điểm này, anh đã rất thỏa mãn rồi.”






Ám tiễn
Sáng sớm trên buổi họp, ngoài Hà Văn Hiên thiếu gia họ Hà đi làm ở bệnh viện không dự họp được, những người khác đều tham gia, Lý Thanh Viễn nhìn má bên trái Cố Mặc Hàm hơi sưng, vuốt má trái của mình, giống như bộ dạng rất đau: “Mạc Mạc, cậu nói mặt của cậu ta là bị ai đánh vậy?”
Mạc Sính Dã híp mắt tản mát ra tin tức nguy hiểm: “Cậu muôn đời bị ăn đập, mặc dù tớ không biết mặt của cậu ta như thế nào, nhưng mà cậu còn gọi tớ như vậy, tớ có thể làm cho mặt của cậu giống với cậu ta hoặc là so với cậu ta còn nghiêm trọng hơn.”
Lý Thanh Viễn thoáng cái nhảy ra xa cậu ta.
Doãn Đông Tuân sờ lên cằm, vẻ mặt nghiên cứu tình hình: “Hẳn là một phụ nữ, đàn ông đánh nhau đều là dùng quả đấm, khi nào thì dùng tát tay chứ, hơn nữa, loại chuyện đánh người mất mặt như vậy khẳng định chỉ có phụ nữ làm được thôi.”
Cố Mặc Hàm lãnh đạm quét mắt nhìn cậu ta một cái, cầm lấy văn kiện đi ra khỏi phòng họp.
Khi Tần Vũ Dương lái xe ra cổng khu dân cư lại thấy chiếc xe MiniBus màu trắng kia, đây đã là ngày thứ năm. Chiếc xe MiniBus cũng từ từ khởi động, cự ly cũng cách không xa không gần với Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương không biết có phải là mình đa tâm hay không, chẳng qua là cảm thấy loại hiện tượng này rất kỳ lạ. Đến công ty, từ cửa sổ phòng làm việc nhìn xuống, cái xe MiniBus kia cũng dừng lại ở dưới tòa nhà công ty. Liên tiếp vài ngày đều là như vậy, Tần Vũ Dương mơ hồ cảm thấy sẽ có chuyện xấu phát sinh.
Có đôi khi, trực giác của bạn thường thường so với sự thật còn chuẩn xác hơn.
**
Cố Mặc Hàm nhìn đồng hồ, sau đó đi vào phòng tiếp khách, anh có một tiếng để giải quyết Triệu Tịch Vũ.
Triệu Tịch Vũ hôm nay mặc một áo len màu hồng phấn, quần jean màu lam, áo lông màu trắng, mặt mộc không trang điểm, y hệt cách ăn mặc của một học sinh, cô ta nghe được tiếng mở cửa quay đầu lại nhìn Cố Mặc Hàm, cười sáng lạn, thanh thuần đáng yêu: “Học trưởng.”
Cố Mặc Hàm nhìn cô ta, mặt không chút thay đổi: “Cô Triệu, xin hỏi cô tìm tôi có chuyện gì không?”
Triệu Tịch Vũ đi tới bên cạnh Cố Mặc Hàm: “Học trưởng, em gọi điện thoại thường xuyên tìm không được anh, cho nên mới tới đây.”
Cố Mặc Hàm không muốn nói lời vô ích cùng cô, đi đến ghế sa lon cách cô khá xa ngồi xuống: “Vào thẳng vấn đề đi, tìm tôi có chuyện gì, nói cho rõ một lần, về sau tôi không hi vọng lúc nào cũng nhìn thấy cô. Trước đó, tôi còn có mấy câu phải nói, đầu tiên, Phong Hoa không muốn cùng công ty T có bất kỳ hợp tác nào; tiếp theo, giữa tôi và cô không có bất kỳ việc riêng nào có thể thảo luận. Nếu như cô muốn nói đến quan hệ giữa hai chúng ta, vậy cô cũng không cần mở miệng.”
Triệu Tịch Vũ cắn chặt môi dưới: “Anh thật chán ghét em như vậy sao? Anh trước kia không phải đối với em như vậy …”
Cố Mặc Hàm nhìn về phía trước, khuôn mặt lạnh lùng, giọng nói lãnh đạm: “Tôi nói rồi, tôi và cô, cho tới bây giờ cũng không phát sinh cái gì, tôi vẫn coi cô là học muội, những lời này tôi đã từng nói rất nhiều lần rồi. Tôi trước kia không phải đối với cô như vậy, là bởi vì cô là một cô gái đơn thuần thiện lương, hiện tại tôi đã không xác định được cô rốt cuộc là hạng người gì, việc làm của cô bây giờ khiến cho tôi cảm thấy chán ghét. Hơn nữa, hiện tại tôi không muốn cùng cô có bất kỳ quan hệ gì.”
Triệu Tịch Vũ sắc mặt trắng bệch: “Học trưởng, em sai rồi, em về sau nhất định sẽ thay đổi, anh cho em một cơ hội nữa được không? Em thật sự thích anh.”
Cố Mặc Hàm có chút vô lực, trong thanh âm lộ ra vẻ mệt mỏi: “Triệu Tịch Vũ, cô đừng có ép buộc nữa, tôi đã nói rồi, tôi đã có người trong lòng, hơn nữa tôi có thể nói khẳng định với cô, tôi cả đời này chỉ biết yêu một mình cô ấy.”
Triệu Tịch Vũ thanh âm càng ngày càng cao: “Em không phục! Dựa vào cái gì Tần Vũ Dương có thể làm cho anh khăng khăng một mực như vậy, cô ta vẫn lui tới với đàn ông khác? Phụ nữ như cô ta thì có cái gì tốt? Anh vì cái gì vẫn không nhìn thấy em chứ?”
Cố Mặc