The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Như Chưa Từng Quen Biết

Như Chưa Từng Quen Biết

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.

ả Chi Chi đến, ngồi trên thuyền hóng mát.
Tử Kiều nói với bản thân, cô chỉ tạm thời thấy buồn bã, đợi đến khi nào xuống khỏi chiếc thuyền này, nhất định sẽ vui vẻ trở lại, nhất định có thể mỉm cười với người khác. Đi thôi, đi tận hưởng cảm giác lãng mạn quanh sông Hộ Thành.
Tử Kiều bao hết chỗ ngồi trên con thuyền đó, rồi chọn ngồi vào chỗ cuối cùng. Tiếp đó, chiếc thuyền chuyển động, gió mát bên sông hiu hiu thổi, mang theo hương thơm của hoa cỏ, khiến con người cảm thấy an lành, thoải mái, không khí nóng bức trước đó giờ cũng trở nên dễ chịu hơn.
Có lẽ, do tác dụng của men rượu, Tử Kiều tiến về đuôi thuyền, hét lớn với khoảng không phía trước.
"Tăng Tử Ngạo, anh là đồ khốn khiếp! Đồ trứng thối xấu xa! Muốn tôi kí đơn hả, anh đừng có hòng. Cả cuộc đời này, dù có chết, tôi cũng sẽ dày vò anh bằng được. Anh càng muốn vứt bỏ tôi, tôi càng dày vò anh đến chết. Cho dù phải xuống địa ngục, tôi nhất định phải kéo anh theo cùng. Tôi hận anh. Tôi hận anh, hận anh"
Tăng Tử Kiều đứng ở đuôi thuyền, dồn hết sức lực mắng nhiếc. Tiếng thét chói tai đó của cô phá tan bầu trời đêm yên tĩnh, vang vọng cùng tiếng gió xào xạc trên sông.
Bên tai Tử Kiều truyền lại tiếng thuyền trôi trên sông, trước mắt cô lúc này chính là bóng hình mơ hồ của Tăng Tử Ngạo. Cầm chai rượu trên tay, cô uống thêm vài ngụm.
"Cô ơi, xin lỗi, tôi làm phiền một chút. Tôi họ Mục, từ Mục trong từ "trang nghiêm tiêu mục", cô có thể gọi tôi là A Mục. Cô ơi... cô đứng chỗ cao như vậy rất là nguy hiểm, không biết cô có rảnh không, có thể xuống đây nói vài câu với tôi?"
Không hiểu người đàn ông nào đột nhiên lại xuất hiện đưa tay về phía Tử Kiều. Cô cố gắng mở mắt nhìn thật rõ, thế nhưng khuôn mặt anh tuấn trước mắt giống y hệt người đàn ông mà cô ngày nhớ đêm mong bao năm nay, ngay cả nụ cười cũng thực sự khiến người ta say đắm. Thế nhưng lại ghét cô.
Tăng Tử Kiều mỉm cười ngô nghê, khuôn mặt vẫn hiện lên vẻ bi ai, buồn khổ, thì thầm cùng anh: "Nếu có thể được chọn, tôi thà rằng chúng ta chưa từng quen biết" Câu nói của cô phiêu phiêu trong gió.
Chiếc thuyền vừa hay đến chỗ cần rẽ, còn Tăng Tử Kiều lại đang đứng ngay cuối thuyền, thân hình cô rung lắc không ngừng. Tử Kiều thấy anh đưa tay về phía mình muốn đoạt lấy chai rượu trong tay cô. Cô muốn uống rượu, cô muốn bản thân tê dại, thế nên nâng tay cầm chai rượu lên.
Vào khoảng khắc ngã xuống sông, nước lạnh tràn đến từ khắp nơi như muốn nuốt chửng cô.
"Á" Tăng Tử Kiều bật dậy từ ghế ngồi, há hốc miệng, hít thở dồn dập. Cô đã bị ngạt nước sao? Nhìn vào nơi mình đang nằm, quần áo, thân người đều không hề ướt, vậy tại sao lại có cảm giác bị ngạt nước, khó chịu là thường như vậy chứ? Tử Kiều đưa tay chạm lên mặt mình, tất cả đều là nước mắt.
"Cô sao rồi? Vẫn ổn chứ?"
Giọng nói quen thuộc đã đánh thức Tử Kiều, cô nhìn Mục Thát Lâm với vẻ mặt đang vô cùng nghiêm nghị, sau đó lên tiếng: "Tôi không hề có ý định tự sát, trước này đều không hề."
Mục Thát Lâm tỏ ra khá lúng túng, anh nói: "Xem ra cô đã nhớ lại cả rồi! Xin lỗi nhé, buổi tối hôm đó, tôi hoàn toàn vô ý thôi! Lúc đó, tôi thực sự nghĩ rằng cô định tự sát. Xin lỗi cô"
Tăng Tử Kiều lắc đầu, nghẹn ngào lên tiếng: "Chuyện này hoàn toàn không liên quan đến anh, tôi đã uống quá nhiều rượu. Anh cho rằng tôi muốn tự sát, cho nên mới định kéo tôi vào chỗ an toàn hơn, còn tôi lại tưởng anh định cướp chai rượu của mình, vậy nên lúc đó, tôi mới vô tình bị rơi xuống sông. Thực ra tôi hoàn toàn không phải mất trí nhớ. Lúc anh cứu tôi lên bờ, anh rất căng thẳng. Tôi biết anh là bác sỹ tâm lí, tôi cũng từng nghe người khác nói, các anh biết thôi miên, có thể đánh thức kí ức của người khác, thậm chí còn cao minh đến mức có thể phong tỏa kí ức của con người. Sau đó, tôi muốn anh giúp tôi xóa hết những kí ức đau khổ trước kia nhưng anh đã không đồng ý. Vì hành động đó hoàn toàn trái ngược với đạo đức nghề nghiệp của anh, cho nên tôi mới uy hiếp anh bằng cái cớ anh đã hại tôi ngã xuống nước. Tôi đòi cáo buộc anh tội mưu sát, không còn cách nào khác, anh mới thôi miên tôi, giúp tôi phong tỏa đoạn kí ức đó."
Tăng Tử Kiều cúi đầu xuống, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Mục Thát Lâm nói: "Không, không phải vì lời uy hiếp của cô mà tôi mới chịu làm đâu. Vì bản thân tôi cũng muốn thử xem, cách làm này có linh nghiệm hay không cho nên mới lấy cô ra làm thực nghiệm, thật không ngờ lại thành công."
Khi một cô gái xinh đẹp kéo lấy anh khóc lóc, hỏi anh rằng liệu có thứ thuốc nào giúp cô quên đi tất cả mọi chuyện không, anh cảm thấy vô cùng đau đầu, khó xử. Anh rất sợ hãi khi thấy người đẹp khóc lóc, cảnh tượng đó khiến anh chẳng thể nào đành lòng, huống hồ chi, bản thân anh cũng đã gây ra sự việc nghiêm trọng đó.
"Anh không cần phải an ủi tôi"
"Là thật đấy! Nếu không phải tôi hiểu lầm cô muốn tự sát, đi ngăn cản cô, thì cô đã không rơi xuống sông, cũng không bị hủy dung nhan. Ít nhiều gì thì tôi cũng phải chịu trách nhiệm chứ. Nếu tạm thời mất trí nhớ có thể khiến cô sống vui vẻ một khoảng thời gian, vậy tôi cũng bằng lòng giúp đ