Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2831 lượt.
cho cô nghe. Rồi lại than thở số mình không ra sao, thời thiếu nữ bị đuổi về nông thôn bào gỗ, khó khăn lắm mới về được Thượng Hải nhờ ông bà nội xin việc cho thì đến tuổi trung niên lại bị giảm biên chế. Một người có tuổi lại không bằng cấp, không năng lực như bà muốn tìm việc khác thật không dễ. Đã vậy mẹ chồng còn bị đột quỵ, nằm liệt cần người chăm sóc, chuyện gì cũng đến tay bà, ai bảo bà ở nhà rảnh rỗi chứ!
“Tôi đây muốn ở nhà chắc? Tôi cũng muốn kiếm việc làm, còn hơn ở nhà giặt tã thế này. Chẳng qua không có cách nào khác mà thôi! Giờ mà đi thì bà cụ ở nhà ai lo?”
“Sao dì không thuê người giúp việc ạ?”
“Thuê người giúp việc có dễ dàng gì đâu, nhất là chăm sóc người nằm liệt, thường xuyên tiếp xúc với những thứ hôi thối thế này. Muốn thuê phải bỏ cả đống tiền mới có người miễn cưỡng nhận, bỏ bao nhiêu tiền thuê người giúp việc chẳng thà tự làm. Ai bảo số tôi khổ chứ!”
Mợ nói một hồi, động đến chuyện là như vòi xả nước. Bà ở cái nhà này làm trâu làm ngựa chẳng được gì. Từ ngày bà cụ bị bệnh sinh ra lú lẫn, suốt ngày nghi ngờ bà xử tệ với Kiều Mục vì không cho cậu chìa khóa. Bà cảm thấy việc gì phải đưa chìa khóa, nhà lúc nào cũng có người, cậu về cứ gõ cửa là được rồi, cầm thêm chìa khóa làm gì? Hơn nữa, con trai thường hay qua loa đại khái, không cẩn thận đánh mất, nhỡ lọt vào tay trộm cắp không phải phiền toái sao?
“Cô nói xem thế có phải không?”
Nhìn mợ hung hăng cãi lý, Tần Chiêu Chiêu ngoài mặt gật đầu, trong lòng tự vấn: Nếu Kiều Mục là con trai bà, bà cũng không cho cậu ấy cái chìa khóa để cậu ấy về nhà lúc nào tùy thích sao? Bà ngoại lo lắng cũng có lý, không nỡ cho cậu một cái chìa khóa, rõ ràng là không hề coi cậu là người nhà.
Mợ còn oán hận bà trọng nam khinh nữ, chỉ yêu cháu ngoại không yêu Đình Đình con mợ. Bà coi cậu như bảo bối, có gì tốt cũng để dành cho cậu. Nói qua nói lại, cuối cùng mợ lôi cả Lăng Minh Mẫn ra nói. Mợ bảo nhìn qua thấy con bé xinh đẹp, đúng là tiểu thư cả đời chẳng động tay vào việc gì, lần nào theo Kiều Mục về đây cũng như khách. Một lần, hai lần còn coi con bé như khách chứ sau này bà cũng không khách sáo nữa, lúc bình thường bận bịu đành nhờ cô ta làm một chút, nhưng lần nào Kiều Mục cũng giành làm cả. Đã thế thằng bé còn bao biện cho con bé, nói cô ta chỉ là bạn gái mình, không có nghĩa vụ phải làm việc nhà thay cậu.
“Đúng là con bé không có nghĩa vụ, nhưng đã theo Kiều Mục về đây thì ít ra cũng giúp thằng bé một tí chứ? Cô nói có phải không?”
Lần này Tần Chiêu Chiêu gật đầu đồng ý. Sao Lăng Minh Mẫn không giúp Kiều Mục một chút? Nếu là cô, cô nhất định sẽ giành hết việc mà làm. Cô không nỡ để bàn tay biểu diễn của cậu phải đi giặt tã. Càng nghĩ càng thấy đau lòng, đau lòng vô cùng.
Lúc Kiều Mục đến, Tần Chiêu Chiêu không hay biết gì, cô còn mải nghe giáo viên vạch giới hạn bài thi. Cuối tháng này thi cuối kỳ rồi, cô không thể lơ là. Từ ngày đi làm thêm, cô có phần xao nhãng chuyện học hành bài vở. Dù sao thời gian và tinh lực của một người cũng có giới hạn, kéo căng đầu này sẽ buông chùng đầu kia, được cái này thì mất cái khác. Cũng may, nền tảng của cô vốn tốt, không trốn môn chuyên ngành nên dẫu không học hành cẩn thận như trước, cô vẫn có thể nước đến chân mới nhảy, trót lọt vượt qua các môn phụ.
Tạ Á kéo tay cô. “Tần Chiêu Chiêu, ngoài cửa hình như có một cậu rất được đang vẫy cậu đấy.”
Tần Chiêu Chiêu nghiêng đầu nhìn qua cửa sổ, đập vào mắt cô là gương mặt Kiều Mục và ánh mặt trời chói lòa ngày hè. Trái tim cô như bị thứ gì chạm phải, chầm chậm lay động, đung đưa.
Còn lâu mới tan học, giảng viên vẫn thao thao bất tuyệt về phạm vi ôn tập và các vấn đề mấu chốt, Tần Chiêu Chiêu không an lòng, mất hết tập trung. Kiều Mục đang ở ngoài kia? Cậu chủ động tới tìm cô? Có chuyện gì quan trọng không? Hay là cần cô giúp gì? Càng nghĩ cô càng thấy không thể ngồi yên trong lớp được nữa. Lần đầu tiên trong đời, cô dám to gan bắt chước đám con trai lừa lúc giảng viên không chú ý là chuồn khỏi cửa sau.
Mọi người trong lớp vừa ngạc nhiên vừa hăm hở nhìn Tần Chiêu Chiêu. Cô nàng xưa giờ nổi tiếng là sinh viên trung thực, nề nếp, chăm chỉ, cố gắng nhất giờ cũng bắt chước “vượt ngục” ngay trước mắt giảng viên. Lúc cô trốn được khỏi cửa sau, trong lớp bỗng bật ra một tràng cười khẽ.
Sau lần Kiều Mục tới tìm Tần Chiêu Chiêu, trừ Phương Thanh Dĩnh nghỉ học hôm đó, bạn bè trong lớp đều xúm lại, tò mò hỏi cô người đó là ai? Trước giờ chưa bao giờ thấy con trai tới thăm cô, vậy mà lần này Kiều Mục vừa xuất hiện đã rực rỡ, chói lòa như ánh mặt trời tháng Sáu, còn làm cô trốn học giữa giờ nữa, mọi người không thể không thấy tò mò.
Tạ Á hỏi thẳng: “Tần Chiêu Chiêu, cái cậu đó là ai vậy? Đẹp trai quá!”
Thường Khả Hân đoán già đoán non: “Tần Chiêu Chiêu, cậu ta không phải là người bạn học cũ cậu từng nhắc tới đấy chứ? Trước cậu hay tới thăm cậu ta hả?”
Chương Hồng Mai không tưởng tượng nổi. “Bạn học cũ của cậu? Vậy cậu ấy cũng đến từ cái xó quê mùa như cậu à? Nhìn c