XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2682 lượt.

hải đăng ký ngay, nếu không, cơ hội này qua chắc gì đã còn cơ hội khác. Hiện tại, trung bình giá nhà ở Tiểu Thành là một, hai ngàn đồng một mét vuông, không có tám hay mười vạn khó mà mua được. Bốn, năm vạn cũng có thể mua được nhà, cho dù thiếu tiền phải đi vay cũng nhất định mua cho bằng được.
“Ba con cũng nói muốn đăng ký mua một căn. Vốn mẹ cảm thấy hai ông bà già ở nhà cũ được rồi, mua hay không cũng chẳng sao. Nhưng ba con nói tiền giữ trong ngân hàng lãi thấp lại mau mất giá, thà mua lấy ngôi nhà nhỏ để lại cho con còn tốt hơn. Mẹ ngẫm ra cũng thấy phải, giờ tiền ngày một mất giá, nhà đảm bảo giá trị tiền hơn. Vừa rồi ba mẹ đã tới chỗ quản lý đăng ký rồi.”
Lòng Tần Chiêu Chiêu run lên, cô từng tự hứa với lòng mình, chờ khi tốt nghiệp, ra trường đi làm sẽ cố gắng kiếm tiền mua căn nhà mới để ba mẹ được hưởng phúc của con gái. Kết quả, chính ba mẹ cũng vất vả dành dụm để mua nhà tương lai để lại cho cô. Cô chưa giúp ba mẹ được hưởng phúc ngày nào nhưng vẫn nhận được tình yêu thương vô bờ của ba mẹ.
Cho dù sau này cô có khả năng mua ngôi nhà lớn đưa ba mẹ về dưỡng già cũng không thể báo đáp hết tình thương ba mẹ dành cho cô. Cuối cùng, cả đời cô vẫn mang nợ ba mẹ… món nợ hạnh phúc lớn lao!






Hạ tuần tháng Sáu, một sáng sớm nắng rực rỡ, Tần Chiêu Chiêu nhận được tin tốt lành. Đàm Hiểu Yến sinh con trai, cô và Thành Kiệt chính thức thăng chức thành bố mẹ.
Tần Chiêu Chiêu nhờ mẹ tới bệnh viện thăm Đàm Hiểu Yến, tặng cho bé con năm trăm đồng. Mẹ cô rời bệnh viện liền gọi điện thoại kể đi kể lại cậu nhóc trắng trẻo, đáng yêu thế nào. Kể chán chê, cuối cùng kết lại bằng mấy câu: “Hiểu Yến bằng tuổi con, giờ người ta đã kết hôn sinh con rồi, con còn đến bạn trai cũng chưa có. Con mau đi tìm bạn trai đi, đến lúc lấy chồng sinh con rồi, tranh thủ giờ ba mẹ còn khỏe mạnh, có thể giúp hai đứa trông con…”
Tần mẹ vừa nhắc tới chuyện này là nói một mạch không thôi, Tần Chiêu Chiêu nhanh chóng ngắt lời mẹ: “Mẹ, con vào giờ làm rồi, để quản lý thấy nghe điện thoại cả ngày thế này sẽ phê bình đấy. Được rồi, cứ vậy nhé!”
Tuy lời mẹ nói, Tần Chiêu Chiêu không muốn nghe nhưng trong lòng vẫn có chút lăn tăn. Phải rồi, bạn tốt bằng tuổi giờ đã kết hôn, sinh con, cô hai mươi sáu tuổi, chưa một lần nghiêm túc yêu đương. Thậm chí chưa cả một lần cầm tay người khác giới chứ đừng nói đến chuyện ôm hôn này kia, về chuyện này tất cả đều trống rỗng. Rồi sẽ trống rỗng tới bao giờ đây? Cô không biết, cô chỉ biết mình sẽ dùng nốt những tháng ngày thanh xuân không còn bao nhiêu này để tiếp tục đợi chờ. Mà trời cao có thể để cô chờ bằng được người cô đã đợi chờ bao nhiêu năm nay không?
Thời gian vẫn âm thầm chảy trôi trong đợi chờ.
Sau nửa tháng diễn ra Olympics, rất nhiều người hâm mộ thể thao trên Internet cảm thấy vô cùng thỏa nguyện, chỉ hận Olympics London không tiến hành ngay để họ được tham dự tiếp. “Tới London đi, tới London đi, đúng là không thể chờ thêm giờ phút nào nữa.”
Lúc vô số người vẫn còn đang đắm chìm trong dư âm của Olympics Bắc Kinh thì Tần Chiêu Chiêu lại đầy khát khao chuẩn bị đi Hạ Môn. Cuối tháng Tám, đảo Cổ Lãng tổ chức cuộc thi đàn organ eclectone toàn quốc lần thứ nhất, Kiều Mục có một học sinh là thí sinh hạng mục nhi đồng, cậu sẽ đưa học sinh tới Hạ Môn tham gia trận tranh tài.
Lúc nhận được tin Kiều Mục sắp đi Hạ Môn, Tần Chiêu Chiêu hơi xao động. Hồi âm có ý thăm dò: “ Mình cũng sắp được nghỉ đông, đang tính đi đâu đó chơi. Từ lâu nghe cậu nói Hạ Môn rất đẹp, giờ cậu lại sắp tới đó, mình cũng muốn đi cùng, cậu làm hướng dẫn viên được không?”
Kiều Mục hoan nghênh: “Không thành vấn đề, được nghỉ cậu cứ tới đây. Hạ Môn thực sự rất đẹp, mình rất thích nhịp sống an nhàn ở thành phố này. Tin chắc cậu tới rồi cũng sẽ thích.”
Nhìn chằm chằm vào thư hồi âm trên màn hình mấy lần, trong lòng Tần Chiêu Chiêu ngập đầy niềm vui và kích động không thể nói hết bằng lời. Cô có thể gặp Kiều Mục ở Hạ Môn. Từ ngày chia tay ở Thượng Hải, hai người đã bốn năm không gặp, chỉ thỉnh thoảng mới thấy nhau qua vài tấm ảnh. Có điều, người trong ảnh sao có thể so với người thật bằng xương bằng thịt nói nói cười cười được. Cô chỉ hận đồng hồ không thể chạy thật nhanh để cô có thể mau chóng gặp lại Kiều Mục dưới bầu trời Hạ Môn trong xanh.
Y hẹn, Tần Chiêu Chiêu đến Hạ Môn ngày Ba mươi tháng Tám, lúc ấy cuộc thi đã kết thúc, học sinh của Kiều Mục đã quay về cùng ba mẹ, cậu ở lại thêm vài ngày dắt cô đi chơi.
Kiều Mục đón cô ở nhà ga. Bốn năm trước, hai người chia tay ở ga Thượng Hải, bốn năm sau gặp lại ở ga Hạ Môn. Nhà ga là một sân khấu diễn đi diễn lại những màn biệt ly và tái ngộ.
Kiều Mục gần như không thay đổi, vẫn dáng vẻ thanh nhã ấy. Cậu nhận hành lý của Tần Chiêu Chiêu, nhìn cô mỉm cười. “Tần Chiêu Chiêu, cậu chẳng thay đổi gì cả, vẫn hệt như cũ.”
Trong mắt cô, cậu không hề thay đổi, mà trong mắt cậu, cô vẫn là cô của ngày trước. Thật tốt, bốn năm không làm đổi khác dung nhan mà hai người đã quen thuộc. Cậu vẫn là