Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2654 lượt.

rường nhiều bạn kêu mất đồ này kia, cô xin ba một cái khóa để khóa ngăn bàn lại. Ba Tần Chiêu Chiêu liền chuẩn bị dụng cụ, hôm sau ông cùng con gái đến trường, làm một cái khóa trên hộc bàn của cô.
Sau khi khóa ngăn bàn lại, Tần Chiêu Chiêu yên ổn được mấy ngày. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, trưa hôm ấy, chuông báo tan giờ vang lên, học sinh trong lớp lục đục lấy hộp cơm trong ngăn bàn kéo xuống nhà ăn. Tần Chiêu Chiêu cũng lấy cặp lồng của mình, nhưng cảm thấy hình như cặp lồng nặng hơn bình thường một chút nên vô thức mở nắp ra xem, nhất thời một tiếng thét chói tai vang lên, cặp lồng cơm rơi xuống đất. Một con thằn lằn dài bằng bàn tay không biết từ đâu chui ra đang ung dung trong hộp cơm của cô. Thằn lằn vốn là con vật mà nữ sinh sợ hãi.
Trưa hôm ấy, Tần Chiêu Chiêu không xuống nhà ăn, cô căn bản chẳng còn gì mà ăn. Tự nhiên có con thằn lằn trong hộp cơm, đương nhiên cô biết là do Lâm Sâm làm. Nhưng rốt cuộc cậu ta làm như thế nào? Ngăn bàn đã khóa rồi cũng không cản được cậu ta sao?
Một mình gục mặt trên bàn, Tần Chiêu Chiêu khóc nức nở cả buổi trưa. Giờ đây ngoài khóc lóc ra, cô có thể làm gì khác? Không thể trêu vào học sinh cá biệt kia, mà nếu mách với giáo viên thì sau này cô còn phải chịu đựng cậu ta nhiều nữa.
Mấy nữ sinh trong lớp xúm lại an ủi cô, đều cùng một giọng: “Cậu đừng cố chống đối loại người như Mộc Mộc. Càng cố không để cậu ta động vào đồ của mình, cậu ta càng có hứng muốn động vào. Cậu việc gì phải khổ sở chuốc mệt nhọc vào thân như thế?”
Thậm chí đến cả Lăng Minh Mẫn vốn ít nói chuyện cũng xen vào: “Không phải Lâm Sâm chỉ muốn ăn trứng của cậu thôi sao, cứ để cậu ta ăn đi. Nếu không cậu ta ngày ngày gây phiền cho cậu, nhịn sao nổi?”
Kiều Mục ngồi sau Lăng Minh Mẫn dùng ánh mắt tán đồng liếc nhìn Tần Chiêu Chiêu một cái. Tuy không nói ra nhưng rõ ràng ánh mắt đồng tình này đã giúp trái tim rối bời của Tần Chiêu Chiêu khá hơn rất nhiều.
Cân nhắc lợi hại, cuối cùng Tần Chiêu Chiêu cũng nén giận mà nhượng bộ, từ giờ không quan tâm Lâm Sâm có lấy trứng chiên trong hộp hay không, cứ thế mỗi ngày “cống nạp” một quả trứng. Vài ngày sau, Lâm Sâm cũng chán, hộp cơm của cô thoát nạn.






Khai giảng được một tháng, nhà trường yêu cầu học sinh lớp mười nộp tiền mua đồng phục thể dục. Một bộ đồng phục hết chín mươi đồng. Tần Chiêu Chiêu về nhà báo cho cha mẹ, hai người cùng lắc đầu. “Đồng phục gì mà đắt vậy? Chín mươi đồng một bộ, đúng là giết người!”
So với giá cả thời đó, chín mươi đồng đúng là quá đắt, bình thường ba mẹ Tần Chiêu Chiêu chỉ mua mấy bộ quần áo giá mười mấy, hai chục đồng là cùng. Nhưng đây là giá nhà trường đưa ra, không thể so kè mặc cả, có đắt cũng phải nộp cho đủ. Tần mẹ trao cho con gái gần một trăm đồng, còn dặn đi dặn lại: “Cầm cẩn thận không rơi nhé!”
Tần Chiêu Chiêu cũng sợ đánh rơi tiền nên cẩn thận bỏ tiền vào trong hộp bút, cất kĩ trong cặp rồi khóa lại cẩn thận, đi một mạch tới trường.
Cô đến lớp tương đối sớm, lúc tới trong lớp có vài người. Lúc vào chỗ ngồi, thoáng thấy ở cửa lớp có một tờ giấy bạc màu lam rớt trên mặt đất, giấy bạc màu lam hình như là… Cô vô thức đến gần xem thật kĩ, hóa ra là một tờ một trăm đồng. Tim đập thình thịch, Tần Chiêu Chiêu ngoái trái nhìn phải một vòng, mấy bạn trong lớp đều đang đọc sách, nói chuyện phiếm hay cắm đầu ăn sáng, không ai để ý đến cô. Cô bèn nhanh chóng nhặt tờ tiền lên rồi trở về chỗ ngồi.
Nhặt được tờ tiền mệnh giá lớn như thế, Tần Chiêu Chiêu vô cùng hoảng hốt. Nhặt được tiền ngay trong lớp, nhất định là của bạn nào đó đánh rơi, có nên trả cho họ không nhỉ? Nói thẳng ra, cô có chút luyến tiếc không muốn trả lại, rõ ràng cô nhặt được chứ không ăn cắp, ai bảo người có tiền không biết giữ? Có biết cô mang tiền đi học cẩn thận thế nào không? Đương nhiên gia cảnh nhà cô và các bạn không giống nhau, nhà học điều kiện tốt hơn nhiều, một trăm đồng chả đáng là bao, nhưng với cô, có thêm một trăm đồng này là tiết kiệm nguyên cả khoản phí đồng phục.
Lăng Minh Mẫn đánh mất tiền, lúc lớp trưởng tới thu tiền đồng phục bèn cười trừ xin lỗi: “Để mai nhé, hôm nay mình mang một trăm đồng theo nhưng lỡ đánh rơi mất rồi.”
Lâm Sâm đến trễ, vừa thong dong xách cặp qua, nghe xong bèn cười, hỏi: “Này khoa khôi lớp, đánh rơi tiền à? Sao lại bất cẩn thế nhỉ? Có cần mình cho cậu vay tạm không?”
Lăng Minh Mẫn tất nhiên thẳng thắn đồng ý: “Được thế thì tốt, cảm ơn cậu!”
“Nhưng cần tính lãi nhé!”
“Cậu cho vay nặng lãi chắc?”
“Mình không lấy lãi bằng tiền, chỉ cần…”
Lâm Sâm dài giọng, chưa nói hết câu đã cười xấu xa. Mấy nam sinh hằng ngày vẫn cùng cậu ta gây chuyện cười ré lên nói thay: “Chỉ cần cho bọn mình cầm thử bàn tay bé nhỏ, hôn lên cái miệng đáng yêu kia một cái thôi!”
Gương mặt trắng nõn của Lăng Minh Mẫn thoáng đỏ hồng, nghiêng đầu không thèm để ý tới Lâm Sâm nữa. Nhưng sự im lặng của cô khác với sự trầm mặc của Tần Chiêu Chiêu, Tần Chiêu Chiêu âm thầm nén giận mà im lặng còn cô là khinh miệt, không buồn nói th