Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2704 lượt.
trừng lớn thật… A, chắc mắt cô ta to nhất lớp luôn.”
Thôi Viễn Chí nói xong là đổi đề tài, đem “dung mạo” của nữ sinh trong lớp ra bình phẩm một lượt, sau đó đột nhiên phát hiện ra chuyện mới: “Trước giờ không nhận ra, kỳ thực Tần Chiêu Chiêu mắt to mày dày, trông cũng không đến nỗi. Tiếc cái da hơi đen.”
Nhắc tới đen, Lâm Sâm tự nhiên nhớ ra hôm trước có xem một màn hài nói trên ti vi tên Mãi bố đầu[5'>, trong đó có một đoạn tả miếng vải màu đen, thế là cậu ta rụt cổ lại, hơi híp mắt, cười xấu xa đứng lên. “Cậu nói xem sao cô ta lại đen như vậy? Sao lại đen như vậy được chứ? Lý Quỳ còn thua, mà Trương Phi có thấy cũng bị dọa chết. Có khi nào cô ta qua đông sơn đốt than củi, sang tây sơn đào than đá không, làm sao có thể đen thấy bà nội thế không biết!”
[5'> Bán vải vụn.
Cậu ta nhại lại lời trong hài nói để giễu Tần Chiêu Chiêu đen đúa. Thôi Viễn Chí nghe xong cười ha ha. “Làm gì mà đen đến mức ấy chứ, cậu cay độc nó vừa thôi, cô ấy mà nghe thấy lại điên lên cầm dao đuổi cậu đấy.”
Tần Chiêu Chiêu bỏ ngoài tai những lời bàn tán kia, nhặt hết đồ trả lại cho Lăng Minh Mẫn rồi về bàn mình, lấy giấy bút cẩn thận ghi lại địa chỉ vừa xem trộm được.
Mất bao thời gian, công sức, tâm tư như vậy, cuối cùng cô cũng có được địa chỉ của Kiều Mục. Có điều, cô có thể viết thư cho cậu không? Đương nhiên là không rồi. Cậu nhất định sẽ ngạc nhiên mà hỏi sao cô có địa chỉ của mình. Làm sao có địa chỉ của cậu, cô có thể nói ra được ư?
Không phải Tần Chiêu Chiêu không biết hành vi của mình là lén lút, mờ ám nhưng cô không cách nào kiềm chế được bản thân. Cô muốn biết tin tức của cậu, muốn biết làm thế nào để liên lạc được với cậu, ít nhất giờ cô cũng biết cậu đang học trường nào ở Thượng Hải. Cô mong mình cũng có chút gì đó dính dáng tới cậu, dù chỉ là một chút xíu cũng tốt, vì thế cô sẽ để ý tới bất kỳ người hay vật gì có liên quan tới cậu; thậm chí cô còn lén nhặt lại cây bút bi cậu để quên lại lớp sau khi rời đi. Một món đồ cũ bình thường lại mang ý nghĩa sâu sắc với cô, cảm giác giống như có được vật báu của cậu; trong những đêm khuya một mình, cô thường đem cây bút ấy ra vuốt ve.
Nghỉ hè, Tần Chiêu Chiêu định rủ Đàm Hiểu Yến đi tìm việc làm thêm. Người khiến cô nảy ra ý định kiếm việc làm thêm là ông anh họ Vĩnh Tân từ quê lên thành phố kiếm việc.
Vĩnh Tân là con trai cả của bác Tư ở quê, lớn hơn cô một tuổi, học hành rất khá. Khai giảng năm nay anh ta sẽ vào lớp mười hai, vốn nên dành thời gian rảnh rỗi để ôn luyện học hành thì anh ta lại chạy xuống thành phố kiếm việc làm thêm. Anh ta tính thế vì phải kiếm tiền đóng học phí, trong nhà còn một em trai và một em gái nữa, thu nhập của ba mẹ không đủ cho cả ba đứa đi học. Xuống thành phố, anh ta xin được việc rửa xe ở một tiệm nhỏ, lương tháng hai trăm đồng, được bao ăn ở, ngày làm từ tám giờ sáng tới mười giờ đêm, không có ngày nghỉ.
Vĩnh Tân vào thành phố kiếm việc, bác Tư đặc biệt nhờ người chuyển lời cho Tần mẹ, mong bà có thể chiếu cố tới đứa cháu họ này, dù sao cả nhà cũng chỉ có bà là người thành phố. Tần mẹ đi làm không thể dứt ra được, đành bảo con gái qua xem tình hình anh họ thế nào, sẵn tiện đưa cho anh hai chục đồng. Tuy cả nhà chỉ có mình bà ở thành phố nhưng bà cũng chẳng dư dả bao nhiêu.
Tiệm rửa xe nằm trong một trạm xăng. Lúc Tần Chiêu Chiêu đến, Vĩnh Tân đang cầm vòi nước xả sạch bọt trên một chiếc ô tô. Bãi rửa xe ngoài trời, nắng hè chang chang, nóng nực không chịu nổi nên trên người anh chỉ có độc một cái quần cộc. Da dẻ anh trắng bệch, nứt nẻ, rõ ràng là đã “thân mật” với nước quá lâu.
Tần Chiêu Chiêu đi qua gọi một tiếng “anh họ”, Vĩnh Tân vừa thấy cô liền xấu hổ, nhanh chóng vặn vòi nước, mặc áo vào. Trẻ con nông thôn khi lên thành phố sẽ đặc biệt ngại ngùng, câu nệ, cơ hồ anh ta không bao giờ chủ động trò chuyện, được hỏi câu nào đáp câu ấy, mà lúc nào cũng chỉ có hai chữ.
Đàm Hiểu Yến không tìm việc cùng Tần Chiêu Chiêu, cô nói: “Mình còn cần đi tìm việc làm thêm ở đâu nữa, phụ cho mẹ mình là đủ rồi.”
Nghỉ hè, học sinh không đến trường, quán ma lạt của mẹ cô không thể bày cạnh trường được nữa, chỉ còn nước mỗi tối đẩy xe lên quảng trường trung tâm thành phố bán. Mùa hè, ban đêm có nhiều người đi tản bộ hóng mát nên các quầy hàng bán đồ ăn nhẹ đêm khuya khá đông khách. Mỗi tối mẹ Hiểu Yến bán được rất nhiều ma lạt xuyến[1'>, vừa bán vừa dùng làm hàng, có hôm đông khách tới gần sáng mới dọn dẹp thu quán. Một mình bán hàng quá bận nên bà kêu luôn con gái ra phụ giúp.
[1'> Ma lạt xuyến hay còn gọi “xuyến xuyến hương” là một món ăn cay nóng, gồm có các xiên thịt loại thịt gà, heo, nấm, rau và gia vị thả vào nước dùng có đinh hương, sa nhân, quế. Đây là món ăn rất phổ biến ở Trung Quốc, có thể coi là một dạng khác của lẩu.
Tối tối Đàm Hiểu Yến giúp mẹ bán quán, tới hết đêm mới dọn hàng; thức đêm nên thường nằm ngủ cả buổi sáng hôm sau, đến chiều lại chuẩn bị hàng cho buổi tối: hết nhặt lại rửa rồi thái nhỏ các loại rau cải, rong biển, củ cải, ng